Mấy ngày trôi qua nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã đến ngày tổ chức tiệc thọ nhà họ Hoắc.
Hôm ấy là cuối tuần, Lệ Minh Chức bận lịch trình phải bay sang nơi khác. Ngoại trừ cậu út, cả ba anh em Lệ gia đều tạm gác công việc để ở nhà nghỉ ngơi.
Trong ngày không việc, Lệ Vấn Chiêu và Lệ Úc thư thái thảnh thơi bao nhiêu thì Lệ Đình lại bồn chồn như ngồi trên đống lửa bấy nhiêu.
Cảnh Nghi ôm chú mèo tròn vo, ngồi thu lu ở góc tường, im lặng xem Lệ Đình làm trò.
\”Anh hai\” Lệ Đình nhịn mãi không được, rốt cuộc lên tiếng: \”Hôm nay anh không ra ngoài tìm chị Tạ Uẩn à?\”
Lệ Úc chậm rãi nhấp một ngụm cà phê, đáp đầy ung dung: \”Em ấy bận về nhà với gia đình rồi, anh không tiện quấy rầy.\”
Nghe vậy, khóe miệng Lệ Đình khẽ giật một cái. Nếu Lệ Úc cứ ru rú ở nhà cả ngày, chẳng phải tối nay khi họ rời đi sẽ lộ hết sao?
\”Vậy anh không tăng ca à?\” Lệ Đình dò hỏi tiếp.
\”Không\” Lệ Úc thản nhiên lật trang sách, giọng nhàn nhã: \”Dạo này tăng ca nhiều quá, hôm nay anh muốn nghỉ ngơi.\”
Lệ Đình vội vàng đề nghị: \”Vậy anh lên lầu ngủ đi.\”
\”…\” Lệ Úc ngước mắt nhìn, bất lực lên tiếng: \”Lệ Đình, anh nói nghỉ ngơi chứ không phải ngủ đông. Ở nhà đọc sách là được rồi.\”
Lệ Đình: \”…\”
【Há há há há há há! Tam thiếu vì muốn đẩy nhị thiếu ra ngoài mà bày đủ trò, đúng là tận dụng triệt để mọi năng lực rồi! Há há há】
Lệ Úc thoáng khựng lại, ánh mắt tò mò mang chút chế nhạo hướng về phía Lệ Đình.
Lệ Đình: \”…\”
Toang rồi, quên mất Cảnh Nghi chẳng bao giờ giấu được suy nghĩ của mình!
Không khí trong phòng khách bỗng trở nên im ắng kỳ lạ. Dưới ánh mắt soi mói của Lệ Úc, Lệ Đình bắt đầu toát mồ hôi.
Còn đang cầu nguyện Cảnh Nghi đừng nói thêm gì thì đột nhiên—
【Cơ mà, với xuất thân và địa vị của tam thiếu, việc anh ta mê đi dự tiệc người ta để hóng hớt đúng là một sở thích kỳ quặc!】
【Chưa kể anh ta còn chẳng cho mình mách nhị thiếu, chỉ vì muốn dọn đường mà nhảy nhót như con châu chấu, hố hố hố hố!】
Lệ Đình: \”Cậu…\”
Bộp! Lệ Úc đóng sách lại, khiến lời Lệ Đình mắc nghẹn ngay cổ. Lệ Úc khẽ nghiêng đầu gọi: \”Dì Phương.\”
Người phụ nữ trung niên bước ra, vừa lau tay vừa cười thân thiện: \”Dạ, nhị thiếu, cậu cần gì ạ?\”
Lệ Úc hỏi, giọng đều đều: \”Bữa tối nay, anh cả có dặn món gì đặc biệt không?\”
Dì Phương thành thật đáp: \”Không đâu ạ. Đại thiếu gia bảo tối nay đi dự tiệc thọ nhà họ Hoắc, nên sẽ không ăn tối ở nhà.\”
Lệ Đình nghe đến đây, lòng như rớt một nhịp: \”…\” Xong phim.
【Tam thiếu gia, cậu tiêu đời rồi!】