Trong lòng Sầm Tinh, cậu có cả ngàn vạn lần muốn đi theo.
Chỉ tiếc là, không thực tế chút nào. Vé máy bay không giống vé tàu, đâu phải cứ tới là mua đi ngay được. Hơn nữa, cậu vẫn là một học sinh lớp 12. Vì yêu đương mà mấy ngày liền không đến trường, cả hai đều cảm thấy không ổn.
Dù lưu luyến không rời, cũng chỉ có thể tạm xa nhau.
Ngu Duy Sanh lại trì hoãn thêm nửa tiếng mới chịu ra cửa. Sầm Tinh đã cố gắng hết sức kiềm chế, nhưng mắt vẫn đỏ hoe.
Cậu và Ngu Duy Sanh hôn nhau ở hành lang, sau khi rời môi lại nắm tay nhìn nhau, chẳng nói một lời. Thời gian cứ thế trôi qua từng phút từng giây.
Không đi ngay, sẽ muộn mất.
\”Ở nhà ngoan ngoãn nhé,\” Ngu Duy Sanh nói, \”Anh sẽ về nhanh thôi.\”
Sầm Tinh gật đầu thật mạnh, cũng cố nén nước mắt.
Ngu Duy Sanh đưa tay xoa đầu cậu, sau đó lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa. Trên đó treo một món đồ nhỏ xinh, cứ đung đưa qua lại giữa hai người.
\”May thật, anh có thứ thay thế.\” Ngu Duy Sanh nói.
Sầm Tinh nhìn chú kỳ lân mập mạp ấy, muốn cười nhưng cũng muốn khóc.
Ngu Duy Sanh nhìn vào mặt cậu, cúi đầu hôn lên chú kỳ lân nhỏ, sau đó nhét cả chìa khóa vào túi, nói: \”Cái này, anh mang đi rồi nhé.\”
Nói xong, anh định quay người đi, lùi một bước, lại dừng lại, đưa tay vuốt má Sầm Tinh: \”Sao nào, nói gì cho anh nghe thử đi?\”
Sầm Tinh cắn môi suy nghĩ, lặp lại câu nói vừa tập luyện thành thục: \”Em yêu ngài.\”
Cậu nói rất nghiêm túc, cũng rất vui vẻ. Ngay lúc đó, cậu phát hiện ra một điều nho nhỏ: hình như Ngu Duy Sanh rất quấn quýt cậu, cứ lần lữa mãi chẳng chịu rời.
Điều đó khiến hình tượng một Ngu Duy Sanh luôn trưởng thành, chững chạc, tao nhã và lịch thiệp trong lòng cậu bỗng chốc trở nên trẻ con hơn. Cậu nhìn anh, Alpha ở hành lang cứ lần lữa chẳng chịu bước qua cửa, trong đầu đột nhiên hiện lên một cách miêu tả kỳ lạ.
Cậu cảm thấy Ngu Duy Sanh có một chút đáng yêu.
Ý nghĩ này khiến cậu không nhịn được mà co cổ cười khẽ, lại nhỏ giọng bổ sung: \”Rất, rất nhiều.\”
Ngu Duy Sanh nghe vậy cũng bật cười: \”Còn gì nữa không?\”
\”Ngu tiên sinh, đi đường bình an nhé,\” cậu ngẩng đầu nhìn anh, \”Em, đợi ngài.\”
Điện thoại của Ngu Duy Sanh lại vang lên, có lẽ là trợ lý vì chờ quá sốt ruột, lo rằng anh sẽ không kịp chuyến bay. Anh cúi xuống nhìn thoáng qua, không nhận máy, chỉ đưa tay xoa loạn mái tóc ngắn của Sầm Tinh, nói: \”Trên bàn trong phòng em có một bất ngờ nhỏ, mau đi xem đi.\”
Sầm Tinh trong khoảng nửa phút ngắn ngủi chạy lên lầu đã mơ một giấc mộng đẹp. Cậu nghĩ, nếu bây giờ Ngu Duy Sanh tặng cậu nhẫn, liệu có quá sớm không. Dùng cách này, có phải hơi thiếu nghi thức hay không. Đến khi bước đến cửa phòng, cậu lại trở nên cảnh giác, bắt đầu đề phòng đến lúc ấy thứ chào đón mình sẽ là kềm cắt móng tay hoặc dụng cụ ngoáy tai.