Cửa phòng mở ra trước khi cậu kịp đứng dậy để xem thử.
Ngu Duy Sanh mở cửa thật nhẹ nhàng, gần như không phát ra tiếng động nào khi xoay tay nắm, bước chân cũng rất khẽ khàng. Anh cẩn thận cho đến khi nhìn thấy đôi mắt tròn xoe của Sầm Tinh đang nằm trên giường.
Anh lập tức mỉm cười.
\”Tỉnh được bao lâu rồi,\” anh nhanh chóng bước đến bên giường, ngồi xuống, \”Có chỗ nào không thoải mái không?\”
Sau khi cửa phòng mở ra, cùng với luồng không khí, mùi hương đó lại trở nên đậm đà hơn một chút.
Sầm Tinh vốn có nhiều chỗ không thoải mái, nhưng giờ nhìn thấy Ngu Duy Sanh, tất cả đều tan biến. Cậu thò tay ra khỏi chăn, làm động tác muốn ôm Ngu Duy Sanh. Ngu Duy Sanh hiểu ý, cởi giày rồi nằm xuống bên cạnh. Sầm Tinh lập tức quấn lấy anh bằng cả tay lẫn chân.
Chỉ cần ở đủ gần, dù cả hai chưa động tình, một Omega vẫn có thể nhạy cảm bắt được mùi hương của Alpha của mình. Khi những tin tức tố này theo hơi thở vào phổi rồi hòa vào máu, dù rất nhỏ, hoàn toàn không đủ để khơi gợi ham muốn, vẫn có thể mang lại cảm giác an tâm mạnh mẽ cho Omega.
Sầm Tinh vùi mặt vào ngực Ngu Duy Sanh, hít hà không ngừng.
Ngu Duy Sanh không nhịn được vuốt đầu cậu: \”Sao giống một chú cún con vậy.\”
Giọng điệu của anh quá đỗi dịu dàng yêu thương, Sầm Tinh nghe thấy, chẳng những không thấy tức giận, ngược lại còn muốn phối hợp \”gâu\” một tiếng.
Chó con khác với mèo, sẽ vô hạn phụ thuộc vào chủ nhân, cần nhiều sự đồng hành và yêu thương, sẵn sàng trao đi toàn bộ niềm tin và tình yêu của mình không chút giữ lại.
Sầm Tinh nghĩ, giờ ngửi thấy mùi của Ngu Duy Sanh là cậu vui, có lẽ thật sự khá giống một chú cún. Nhưng Ngu Duy Sanh không phải chủ nhân của cậu, mà là người yêu của cậu.
Cún con sẽ được hôn lên trán, còn cậu sẽ được Ngu Duy Sanh hôn lên môi, và nhiều nơi khác nữa.
Giống như bây giờ vậy.
Họ ôm nhau, nhắm mắt, mỉm cười hôn nhau. Không khí tràn ngập hương vị ngọt ngào ẩm ướt.
Ban đầu cả hai đều nằm nghiêng, trong quá trình này Sầm Tinh cứ không ngừng bò lên người Ngu Duy Sanh, cuối cùng biến thành tư thế Ngu Duy Sanh nằm ngửa còn cậu thì nằm sấp trên người anh.
May là, cậu không quá nặng, Ngu Duy Sanh luôn có thể bế cậu lên một cách nhẹ nhàng.
Họ hôn nhau lâu như thế, dính dính ngọt ngọt mà chẳng có ý định dừng lại. Kỳ lạ là, dù Sầm Tinh cảm thấy đắm chìm, nhưng không hề bị khơi gợi ham muốn tiếp theo. Sự thân mật này mang lại cho cậu nhiều hơn là một sự thỏa mãn về tinh thần.
Những cuốn tiểu thuyết tình yêu cậu đã đọc trước đây, miêu tả về hạnh phúc sau khi được Alpha yêu thương đánh dấu đều quá mỏng manh. Chỉ khi thực sự trải qua, mới biết đó là niềm vui sướng đến nhường nào.
Sầm Tinh cảm thấy bản thân tràn đầy. Da thịt, máu huyết, tứ chi, sợi tóc, bất kỳ phần nào trên người cậu, từ linh hồn đến thể xác, đều không còn một khoảng trống, mỗi tế bào đều tràn đầy.