Không chỉ những lúc buồn, mà ngay cả khi kích động hay vui vẻ, Sầm Tinh cũng không kìm được mà rơi nước mắt.
Trong mắt Ngu Duy Sanh, cậu là tất cả sự dịu dàng và sâu sắc. Làm sao anh còn có thể nghi ngờ điều gì?
Sầm Tinh biết, đôi lúc bản thân đúng là có chút tính trẻ con. Cậu muốn Ngu Duy Sanh ở bên cạnh mình, nhưng lại không thật sự cần anh lúc nào cũng phải làm thế. Nếu biết trong khoảng thời gian không liên lạc, Ngu Duy Sanh đã làm gì, chắc chắn cậu sẽ ngăn anh lại từ trước, không để anh vất vả như vậy, phải nghỉ ngơi, làm việc nghiêm túc.
Điều cậu muốn, chẳng qua chỉ là một sự chứng minh. Chứng minh rằng Ngu Duy Sanh thực lòng quan tâm đến cậu, rằng tình cảm anh dành cho cậu là trọn vẹn. Cậu không cần anh làm gì, chỉ cần anh sẵn lòng.
Câu nói vừa rồi của Ngu Duy Sanh, không nghi ngờ gì, chính là lời khẳng định rằng anh sẵn lòng.
Nước mắt Sầm Tinh không ngừng rơi. Cậu gật đầu thật mạnh, muốn nói rằng mình tin tưởng anh, nhưng cổ họng nghẹn ngào không thể phát ra lời. Vì vậy, cậu chỉ đơn giản vươn tay, ôm chặt lấy Ngu Duy Sanh.
\”…Khóc gì thế,\” Ngu Duy Sanh nói bên tai cậu, giọng điệu pha chút ý cười, \”Đừng khóc nữa, mắt sưng hết cả rồi.\”
Sầm Tinh gật đầu, cố gắng nín khóc, nhưng tiếc là không làm được, chỉ đành nhắm chặt mắt lại.
Khi mất đi hình ảnh, các giác quan còn lại trở nên nhạy cảm hơn. Ngu Duy Sanh nghiêng đầu, hơi thở phả lên da cậu, sau đó đặt đôi môi ấm áp mềm mại lên má cậu. Anh hôn lên khuôn mặt cậu, rất nhiều lần, từ má đến cằm. Rồi đến cổ, dọc theo làn da trên cổ, cho đến nơi đặc biệt thuộc về Omega.
Khi Ngu Duy Sanh áp môi lên tuyến thể của cậu, thân thể Sầm Tinh bất giác run lên.
Cậu nhận ra muộn màng, có lẽ đây chính là \”chứng minh\” mà Ngu Duy Sanh nhắc đến. Cậu vì quá căng thẳng mà cứng đờ cả người.
Bên tai vang lên tiếng cười khẽ: \”Giờ thì biết sợ rồi à?\”
Sầm Tinh hít sâu, buông tay, ngửa người ra sau một chút, kéo dài khoảng cách với Ngu Duy Sanh.
Cậu biết khuôn mặt mình lúc này chắc chắn đỏ bừng.
Trước đây, cậu quen dùng những cách diễn đạt chính xác, mang tính lý tính hơn. Ngay cả khi nhắn tin, cậu cũng cần chút thời gian sắp xếp từ ngữ. Nói chuyện, đối với Sầm Tinh, không chỉ khó ở việc phát âm, mà còn ở việc tìm ý.
Thấy cậu hé môi cả buổi vẫn không nói được lời nào, Ngu Duy Sanh cúi tới hôn lên đó một cái.
\”Từ từ nói,\” anh bảo cậu, \”Trừ khi em gấp lắm.\”
Rõ ràng trong giọng nói có ý trêu chọc. Sầm Tinh mím môi, cuối cùng cũng nghĩ ra một câu ngắn gọn dễ nói hơn.
\”Không cần, cũng được.\”
Chữ \”cần\” cậu không phát âm được, nên cố gắng nhấn mạnh hơn, nghe cuối cùng giống như \”kiện\”.
Ngu Duy Sanh mất một lúc mới hiểu ra, sau đó hơi nhướng mày.
\”Sao thế?\” anh hỏi.
Sầm Tinh cảm thấy điều này còn khó hơn cả tỏ tình. Cậu tiếp tục gật đầu thật mạnh, từng từ một, cố gắng rõ ràng mà nói ra: \”Em tin anh.\”