Khi Sầm Tinh tỉnh dậy, trong phòng chẳng có ai.
Trời đã tối hẳn, không bật đèn, cả căn phòng mờ mịt một màu xám. Cậu hé mắt, ngẩn ngơ trong ánh sáng lờ mờ ấy một lúc lâu, cuối cùng mới tỉnh táo lại. Sau đó, cậu bất chợt bật dậy.
Vén chăn lên, cậu đang mặc một bộ quần áo ngủ sạch sẽ, mát mẻ. Điều này làm cậu nhất thời mơ hồ, không phân biệt được những hình ảnh còn vương lại trong đầu rốt cuộc có thật hay không, liệu có phải chỉ là một giấc mơ. Cậu ngây ra một hồi, đưa tay xuống, ấn lên mặt trong đùi qua lớp quần ngủ.
Da ở khu vực đó đặc biệt mềm mại, nhạy cảm, trước đây chưa từng bị sử dụng như thế. Dù đã mấy tiếng trôi qua, vẫn còn lưu lại chút cảm giác khi ấy.
Mặt của Sầm Tinh nhanh chóng đỏ bừng.
Cậu nhớ rất rõ. Cái cảm giác kỳ lạ, không thể kiểm soát, trào dâng mãnh liệt khiến cậu bối rối không biết làm sao, cùng với niềm vui sướng vô song khi được Ngu Duy Sanh ôm hôn, tiếp xúc làn da nóng bỏng của anh.
Ngay tại căn phòng này, trên chiếc giường này, không lâu trước đây, bọn họ đã thân mật như thế, mất tự chủ như thế. Đó không thể nào là mơ, đó là những cảnh tượng mà trước đây cậu chưa từng dám tưởng tượng đến.
Sầm Tinh co hai chân lại, đưa tay ôm lấy, vùi mặt vào gần đầu gối. Đến cả tai cậu cũng trở nên nóng bừng, còn tim thì đập thình thịch không ngừng.
Cậu mơ hồ nhớ lại, trong khoảng thời gian mình mơ màng vì cơn sốt cao, có bác sĩ đến nhà. Bác sĩ đã nói với Ngu Duy Sanh rằng cách giải quyết tốt nhất là đánh dấu vĩnh viễn.
Mỗi bác sĩ đều khuyên như vậy. Nhưng Ngu Duy Sanh lại không đồng ý. Anh không chỉ không đánh dấu vĩnh viễn, mà thậm chí còn chưa từng tiến vào cơ thể cậu.
Sầm Tinh cúi đầu, cắn môi, thầm nghĩ: \”Có phải mình quá tham lam không? Chúng mình đã làm những chuyện thân mật như vậy, đáng lẽ nên vui vẻ mới phải. Mình như thế này, có phải gọi là được đằng chân lân đằng đầu không?\”
Có lẽ vì Ngu Duy Sanh đối xử với cậu quá tốt. Bất cứ điều gì cậu muốn, anh đều chiều chuộng, khiến cậu không quen với việc bị từ chối. Nhưng nếu cái gì cũng có thể đáp ứng, thì tại sao lại chỉ riêng chuyện này là không?
Sầm Tinh không hiểu. Điều này chẳng khác nào bảo rằng: \”Tôi không muốn làm những việc cần phải chịu trách nhiệm với cậu.\”
Sau một lúc buồn bã, cậu tự nhủ để an ủi bản thân.
Ý nghĩ như vậy quá tiêu cực. Ga trải giường sạch sẽ dưới thân, bộ đồ ngủ mát mẻ, tinh tươm trên người – tất cả đều là do Ngu Duy Sanh thay cho cậu sau khi chuyện đó xảy ra. Anh đối với cậu tốt như vậy, ý nghĩ vừa rồi thật sự quá bất kính với anh.
Sầm Tinh bỗng ngẩng đầu lên.
Ngu Duy Sanh đâu rồi?
Cậu vừa bò xuống giường, bụng đã réo lên òng ọc.
Do khó chịu từ kỳ phát tình mang lại, buổi trưa cậu không ăn gì. Giờ đây, cơn sốt đã hạ, khát khao mãnh liệt cũng tạm thời được xoa dịu nhờ dấu hiệu tạm thời, cơ thể cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác đói.