|Hoàn| |Đm| |Edit| ── .✦♡⪩. .⪨|Xin Hãy Kết Hôn Với Em Đi!| – Chương 66 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

|Hoàn| |Đm| |Edit| ── .✦♡⪩. .⪨|Xin Hãy Kết Hôn Với Em Đi!| - Chương 66

Khi bị dọa, Sầm Tinh đúng là sẽ vô thức phát ra âm thanh. Ngu Duy Sanh đã nghe thấy không ít lần.

Nếu thật sự muốn dọa cậu để cậu lên tiếng, có thể thành công. Nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì. Dù Sầm Tinh biết mình có thể phát ra âm thanh, khi có ý thức muốn nói, vẫn không thể thuận lợi.

Vậy nên, cố ý dọa cậu nhóc, không cần thiết.

Ngu Duy Sanh trong lòng có chút ý kiến, nhưng thấy ba mẹ Sầm Tinh không lên tiếng, với tư cách của mình, anh nhất thời cũng không tiện nói gì thêm.

Anh kiên nhẫn nghe họ nói chi tiết, lại phát hiện cái gọi là \”dọa cậu ấy\” không như anh nghĩ, phức tạp hơn nhiều.

Họ muốn thiết kế một tình huống, để Sầm Tinh vô tình thấy ba Sầm hoặc mẹ Sầm gặp nguy hiểm, buộc cậu phải lên tiếng nhắc nhở. Nói cách khác, không phải muốn cậu vô thức phát ra âm thanh trong lúc hoảng sợ, mà là chủ động mở miệng trong tình huống cấp bách.

Nghe có vẻ cũng hợp lý.

Sầm Nguyệt thấy có thể thử, liền nhờ Ngu Duy Sanh nghĩ cách thực hiện cụ thể.

Mọi người đều hào hứng, thấy việc này vừa thú vị vừa ý nghĩa, tụ lại bàn bạc sôi nổi. Chỉ tiếc, tạm thời chưa nghĩ ra kế hoạch hoàn hảo nào, vừa khiến Sầm Tinh chú ý ngay lập tức, lại không thể lập tức tới gần, còn cần người giúp đỡ, trông đủ nguy hiểm nhưng vẫn đảm bảo an toàn.

Sầm Nguyệt đề nghị, chi bằng để Ngu Duy Sanh, trẻ khỏe, hơn hai mươi tuổi, chỉ lớn hơn Sầm Tinh không bao nhiêu, làm mồi. Một là nhanh nhẹn hơn người trung niên, hai là Sầm Tinh lại càng quan tâm anh hơn.

Ngu Duy Sanh hết cách, đành đồng ý.

Họ nghĩ ra đủ thứ kế hoạch phức tạp, như giả vờ tai nạn xe, giả vờ ngã từ trên cao, giả vờ ngộ độc thực phẩm, đều vì quá khó thực hiện mà bỏ qua. Cuối cùng, trong sự sáng tạo bất chợt của mấy đứa nhỏ, đưa ra một kế hoạch cực kỳ đơn giản.

Chờ Sầm Tinh từ trong phòng ra, hai đứa nhỏ cố tình trước mặt cậu ném vài cái ghim nhỏ lên ghế sofa. Sau đó, để Ngu Duy Sanh giả vờ ngồi xuống. Khoảng cách từ sofa đến phòng Sầm Tinh xa, vài giây ngắn ngủi không đủ để cậu chạy tới ngay. Muốn nhắc nhở, chỉ có thể hét to.

\”Thế này có nguy hiểm quá không, lỡ đâu Duy Sanh thực sự ngồi xuống thì sao.\” Mẹ Sầm thấy không ổn.

Sầm Nguyệt suy nghĩ một lúc, quay sang nhìn Ngu Duy Sanh: \”Hay anh thử trước đi, xem có kịp dừng lại không?\”

Ngu Duy Sanh cau mày, không trả lời.

\”……Anh sợ rồi đúng không?\” Sầm Nguyệt đảo mắt, \”Vậy để tôi làm cho.\”

\”Không phải,\” Ngu Duy Sanh nhìn một phòng đầy người hứng khởi, do dự mãi, cuối cùng vẫn phải hát trái, \”Tôi thấy làm thế này… không tốt lắm.\”

\”Anh không muốn Tinh Tinh có thể mở miệng nói sao?\” Sầm Nguyệt hỏi.

\”Đó là hai chuyện khác nhau.\” Ngu Duy Sanh nói.

Ý tưởng này bản thân nghe qua không có vấn đề gì. Nếu Sầm Tinh thực sự nhờ vậy mà mở miệng, thì tất nhiên là ai nấy đều vui mừng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.