|Hoàn| |Đm| |Edit| ── .✦♡⪩. .⪨|Xin Hãy Kết Hôn Với Em Đi!| – Chương 52 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

|Hoàn| |Đm| |Edit| ── .✦♡⪩. .⪨|Xin Hãy Kết Hôn Với Em Đi!| - Chương 52

Sầm Tinh chỉ cao đến vai anh, dáng người mảnh mai. Bế lên chẳng chút tốn sức.

Hành động đột ngột của Ngu Duy Sanh khiến Sầm Tinh kinh ngạc đến mức phát ra âm thanh rõ ràng hơn cả khi chơi tàu lượn siêu tốc.

Âm thanh mềm mại, lạc nhịp, đuôi giọng còn run lên vì Ngu Duy Sanh ôm cậu xoay một vòng.

Để giữ thăng bằng, cậu ôm chặt lấy cổ Ngu Duy Sanh, phần thân trên gần như hoàn toàn áp sát vào anh.

Khi Ngu Duy Sanh bật cười thành tiếng, Sầm Tinh cảm nhận rõ ràng hơi thở nóng ấm phả lên làn da bên cổ mình.

Điều này khiến cậu bất giác nổi hết da gà.

\”Bị dọa sợ rồi à?\” Ngu Duy Sanh cười hỏi cậu, \”Nghe thấy giọng của mình chưa?\”

Sầm Tinh tim đập thình thịch, ôm lấy anh, chẳng dám ho he gì.

Ngu Duy Sanh biết cậu không trả lời được, hơi khom người xuống, định đặt cậu xuống đất. Nhưng đúng lúc ấy, Sầm Tinh, người vừa bị dọa cho sợ, theo phản xạ lại siết tay chặt hơn một chút, kiên quyết đòi bám lấy anh.

\”Sao vậy, Tinh Tinh?\” Ngu Duy Sanh thắc mắc.

Sầm Tinh lắc đầu mạnh. Cậu rất muốn nói với Ngu Duy Sanh rằng, như thế này thì không đủ đâu, bác sĩ đã bảo ít nhất phải ôm từ năm đến mười phút mới có hiệu quả. Cậu nhất quyết không buông, trừ khi anh hôn cậu.

Để có thể tiếp tục bám lấy Ngu Duy Sanh, hai tay của cậu giờ chẳng rảnh rỗi mà cầm điện thoại hay làm ký hiệu tay. Không truyền đạt được thông tin thì thôi, cậu mặc kệ. Cậu không muốn buông ra chút nào.

Cơ thể hai người hiện giờ chỉ cách nhau vài lớp vải. Trong nhà mở điều hòa, cả hai đều ăn mặc khá mỏng, dính sát vào nhau rất nhanh đã có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của đối phương. Một bên má của Sầm Tinh bị tóc ngắn của Ngu Duy Sanh chạm vào, vừa nhột vừa thoải mái.

Trên người Ngu Duy Sanh có một mùi hương rất dễ chịu, khiến cậu liên tưởng đến bãi cát và đại dương.

Cậu quyết định rồi, không đi đâu nữa. Cậu sẽ bám lấy Ngu Duy Sanh suốt đời.

Chính anh là người chủ động bế cậu lên, nên anh phải chịu trách nhiệm.

Không ngờ rằng Sầm Tinh lại hoàn toàn biến thành một khối keo dính, bám chặt lấy không chịu nhúc nhích, Ngu Duy Sanh chỉ biết dở khóc dở cười.

Nhưng anh cũng không muốn ép Sầm Tinh rời đi. Nếu cậu thích thì cứ ôm lâu thêm chút nữa. Cậu nhóc của anh mềm mại lại thơm tho như thế, anh cũng chẳng nỡ buông tay.

Có điều, dù gì thì cậu cũng là một chàng trai mười bảy, mười tám tuổi, dù có mảnh khảnh đến đâu thì ôm lâu cũng khiến cánh tay bị mỏi.

Ngu Duy Sanh bị mùi hương thơm ngọt gần trong gang tấc làm cho hơi choáng váng, lo rằng nếu bất cẩn sẽ làm Sầm Tinh ngã xuống, nên anh quyết định lùi vài bước để ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh.

Anh vừa lùi lại nửa bước, cánh tay của Sầm Tinh lập tức siết chặt thêm.

\”Em định bóp nghẹt tôi sao?\” Ngu Duy Sanh cười nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.