[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) – Ngoại truyện 3: Mộng tình (H) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 8 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) - Ngoại truyện 3: Mộng tình (H)

Cảnh báo: Có cảnh threesome của Doãn Triệt và bạn Tưởng trưởng thành bạn Tưởng cấp 3 (trong mơ), ai không đọc được vui lòng bỏ qua.

***

Kỳ nghỉ hè đại học có lẽ là khoảng thời gian thoải mái thảnh thơi nhất cuộc đời, thậm chí còn nhàn đến mức chán ngán.

Ngoài trời ve kêu râm ran như thể vo ve trong tai, trong nhà điều hòa thổi gió lạnh vù vù, hai loại tiếng ồn trắng cùng kết hợp khiến người ta vừa thảnh thơi vừa không tịnh tâm nổi.

Sau khi ăn hết cây kem, Doãn Triệt ngậm que gỗ làm nó lắc lên lắc xuống, hờ hững xem bộ phim tình cảm học đường chiếu từ điện thoại lên tivi.

Nghỉ hè cậu về nhà đi du lịch với bố mẹ và Doãn Trạch nửa tháng, hôm qua vừa quay về. Tưởng Nghiêu nói sáng nay tới nhà gặp cậu, Kiều Uyển Vân nghe chuyện bèn rủ rê Doãn Trạch không tình nguyện đi mua sắm, trước khi đi nói với cậu: \”Mẹ với em không về trước sáu giờ đâu nhé.\”

Phải nói là rất chu đáo.

Doãn Quyền Thái phải đi việc, bây giờ ở nhà chỉ có mình cậu, buồn chán vừa xem phim vừa đợi Tưởng Nghiêu sang.

Nữ chính trong phim rề rà chậm chạp, tám phút trôi qua vẫn chưa tỏ tình với nam chính, Doãn Triệt co chân làm ổ trên sô pha mềm mại, xem mà buồn ngủ, nghĩ thầm việc dễ òm đó có gì đáng để kề cà, nói thẳng ra không phải xong hay sao, nhưng sực nhớ hồi xưa mình nấn ná bao lâu thì lại lặng lẽ rút lại lời vừa nói trong lòng.

Phim phát đến phút thứ một trăm, cuối cùng nữ chính cũng tỏ tình với nam chính, hai người hiểu lòng nhau cùng ôm lấy người mình yêu, dốc bầu tâm sự với nhau.

Nữ chính xúc động cảm khái: \”Em rất hối hận vì không bày tỏ sớm với anh.\”

Que gỗ trong miệng Doãn Triệt rơi xuống sàn, mí mắt buồn ngủ díp lại, nằm nghiêng trên sô pha mơ mơ màng màng, cảm thấy điện thoại dưới người đang rung bèn lần tìm để bắt máy.

Đầu bên kia vẳng ra giọng nói quen thuộc: \”Triệt Triệt, ba anh kêu anh đi đưa đồ đột xuất, đợi anh một tiếng nữa nhé.\”

Doãn Triệt lơ mơ trả lời: \”Vâng… Em ngủ một lát đây, anh đến thì gọi em dậy…\”

\”Ừ, em ngủ đi.\”

Cúp điện thoại, cậu tiện tay tắt bộ phim nhạt nhẽo, nằm thẳng trên sô pha nhắm nghiền mắt, tiếng ve kêu và tiếng gió bị cơn buồn ngủ lấn áp, trong tai không còn tạp âm, cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ ảnh hưởng từ bộ phim tình cảm học đường vừa xem nên trong mơ cậu cũng quay về năm cấp ba, từng hình ảnh tua nhanh trong đại não, từ đại hội thể thao đến hôm giao thừa chỉ vẻn vẹn chốc lát ngắn ngủi, cậu như được trải qua quãng thời gian yêu thầm dài đằng đẵng mà gian khổ một lần nữa, câu \”em rất hối hận vì không bày tỏ sớm với anh\” của nữ chính bất chợt hiện ra.

Cậu không hối hận, khi ấy cậu chỉ có thể làm vậy.

Nhưng không hối hận không có nghĩa là cậu không buồn.

Nhìn Tưởng Nghiêu theo đuổi người khác và chính miệng mình từ chối Tưởng Nghiêu, mỗi một việc đều rất khó chịu.

Cảm xúc trong mơ được phóng đại gấp vài lần, là sự trống rỗng rất hiếm tồn tại khi cậu tỉnh, đồng thời lúc bị tiếng chuông cửa \”ding dong\” đánh thức, cậu còn cảm thấy sống mũi cay cay.

Doãn Triệt dụi mắt ngồi dậy, hít thở sâu cũng như lắc đầu để hất văng cảm xúc trong mơ, lê dép ra mở cửa.

Chắc là Tưởng Nghiêu tới, nếu không quản gia sẽ không để ai đi thẳng vào nhà.

Cậu mở cửa, ngoài trời nắng hè chói chang làm mắt híp lại, mất một chốc mới chậm chạp mở ra, khi thấy rõ người trước mặt, cậu không khỏi ngẩn ngơ: \”Sao anh lại thế này?\”

Tưởng Nghiêu mặc áo phông đen và quần túi hộp thoải mái, không đeo phụ kiện dư thừa, giản dị hơn ngày thường rất nhiều, ăn mặc như hồi cấp ba rủ cậu đi chơi bóng rổ vậy.

Như thế không có gì độc lạ lắm, song tóc mái dài quá lông mày và cặp kính cổ lỗ sĩ thật sự khiến cậu mơ về năm lớp 11.

\”Thế này là sao?\” Tưởng Nghiêu hỏi lại cậu.

Doãn Triệt cạn lời: \”Vào trước đã, đừng mất mặt ở bên ngoài làm người khác chú ý.\”

Tưởng Nghiêu ù ù cạc cạc theo vào, bỗng nhiên hỏi: \”Chân cậu hết đau rồi sao?\”

Doãn Triệt đóng cửa: \”Chân em có đau đâu.\”

Tưởng Nghiêu lại nhìn chằm chằm bàn tay nắm tay nắm cửa của cậu: \”Ớ? Khỏi nhanh vậy hả? Hôm qua bị trầy da cơ mà.\”

Doãn Triệt mù mịt: \”Em bị trầy da bao giờ, anh đang nói gì đấy.\”

\”Đại hội thể thao hôm qua đó, cậu mất trí nhớ à? Không phải tôi còn cõng cậu đến phòng y tế sao?\” Tưởng Nghiêu tự nhiên cảm thấy hơi khác thường, ngờ vực nhìn cậu: \”Ể… Hình như cậu cao hơn một chút rồi.\”

Doãn Triệt đang mải suy nghĩ những lời Tưởng Nghiêu vừa nói nhảm là thế nào, phải chăng hắn cố tình đùa cậu, tuy nhiên nghe hắn nói vậy thì cũng để ý chênh lệch chiều cao.

Bây giờ Tưởng Nghiêu hẳn phải cao hơn cậu hơn nửa cái đầu, mà người trước mặt chỉ cao hơn cậu bốn, năm xăng ti mét. Hơn nữa đường nét khuôn mặt hắn không chín chắn, vẫn có đôi chút trẻ con.

Dù trang điểm thế nào đi chăng nữa cũng không thể dễ dàng thay đổi những đặc trưng ấy.

Nếu vậy thì chỉ có một đáp án để giải thích.

Cậu vẫn đang nằm mơ, người trước mặt thật sự là Tưởng Nghiêu lớp 11.

Doãn Triệt dở khóc dở cười, mình ở trong mơ phát hiện mình đang nằm mơ cũng là chuyện bình thường, nhưng lại mơ đúng thời điểm sau đại hội thể thao năm lớp 11, rất khó nói có phải ông trời nghe thấy tiếng lòng của cậu ban nãy nên cho cậu cơ hội bù đắp tiếc nuối hay không.

Thế thì dĩ nhiên cậu không thể bỏ qua.

Tưởng Nghiêu huơ tay trước mắt cậu: \”Thẫn thờ gì đấy, hôm qua vấp ngã đập đầu à? Sao hôm nay cậu cứ là lạ?\”

Doãn Triệt túm tay hắn.

Tưởng Nghiêu giật nảy mình, vội vàng rút ra: \”Cậu tính làm gì?\”

Doãn Triệt sực nhớ khi đó không ai có thể động vào người mình, Tưởng Nghiêu cõng cậu đến phòng y tế cũng không chạm vào da cậu.

Phải chăng khi ấy Tưởng Nghiêu có một chút xíu thích cậu? Cậu rất muốn xác nhận.

\”Không có gì, vừa nãy đang ngủ, đâm ra lơ ma lơ mơ.\” Cậu cào tóc giả vờ rất buồn ngủ: \”Sao cậu đến đây? Ai cho cậu biết địa chỉ nhà tôi.\”

\”Đến thăm cậu đó, tôi xin lão Ngô địa chỉ. Bạn cùng bàn của tôi bị thương, thể nào tôi cũng phải đặc biệt hỏi thăm chứ.\” Tưởng Nghiêu săm soi tay cậu: \”Quái lạ, cậu khỏi cũng nhanh quá… Tôi còn nghĩ chắc cậu không tiện làm bài tập, cần người giúp đỡ cơ.\”

Doãn Triệt bật cười: \”Cái chữ như gà bới của cậu, tôi dùng chân viết cũng đẹp hơn.\”

Tưởng Nghiêu cũng cười: \”Nói kiểu gì đấy thỏ con.\”

Đã lâu Doãn Triệt không được gặp một Tưởng Nghiêu như vậy, Tưởng Nghiêu hiện giờ cười rất quyến rũ, luôn khiến sức chú ý của cậu chạy lên gương mặt đẹp trai ấy, mà Tưởng Nghiêu trước kia bị hạn chế bởi vẻ ngoài lại khiến cậu cảm nhận được sự ấm áp xán lạn đơn thuần.

Cậu chú mục vào người trước mặt, cất giọng nhẹ nhàng: \”Cảm ơn cậu đã đến thăm tôi.\”

Tưởng Nghiêu cười nhạo: \”Khách sáo thế này đúng là chưa tỉnh ngủ.\”

Doãn Triệt không phản bác hắn: \”Tưởng Nghiêu, có việc này tôi muốn nói với cậu.\”

\”Việc gì?\”

\”Hôm qua ở phòng y tế, cậu ôm bạn nữ kia làm tôi hơi buồn.\” Cậu ngừng chốc lát: \”Không đúng, tôi rất buồn.\”

Tưởng Nghiêu khó hiểu: \”Bạn nữ nào? À… nhớ rồi. Ôm gì đâu, tôi chỉ giúp đỡ thôi. Nhưng mà bạn ấy xinh thật, tôi đang định thứ hai đi hỏi thăm tên bạn ấy đây. Sao cậu lại buồn, lẽ nào cậu cũng muốn cho tôi ôm?\”

Rõ ràng hắn đùa nhưng Doãn Triệt lại gật đầu: \”Ừ.\”

Tưởng Nghiêu ngơ ngác, nhìn cậu với vẻ không thể tưởng tượng nổi, mãi lâu sau mới bật ra một âm tiết: \”… Hả?\”

Doãn Triệt: \”Không chịu sao?\”

\”Không phải vấn đề có chịu hay không… Vì sao cậu muốn cho tôi ôm?\”

\”Thế cũng không hiểu sao, đồ ngốc.\” Doãn Triệt mím môi, nói thẳng: \”Bởi vì tôi thích cậu.\”

Tỏ tình trong mơ dễ hơn hiện thực nhiều, dẫu sao cậu cũng biết trước kết quả.

Phản ứng của Tưởng Nghiêu cực kỳ thú vị, hắn như bị sét đánh, cả người cứng nhắc, sau đó ánh mắt đột nhiên cảnh giác: \”Thỏ con, cậu chơi tôi đúng không? Muốn thấy tôi xấu mặt? Không vui chút nào đâu, đừng đùa giỡn người khác bằng câu này.\”

Giọng hắn có vẻ hơi giận.

\”Tôi không chơi cậu, tôi thật sự thích cậu.\” Doãn Triệt hỏi nghiêm túc: \”Tưởng Nghiêu, cậu có thích tôi không?\”

Tưởng Nghiêu lạnh lùng nói: \”Thôi tôi xin, cậu tưởng tôi tin chắc? Có giỏi thì cậu cậu hôn tôi đi, để tôi xem xem cậu \’thích\’ tôi cỡ nào.\”

Doãn Triệt chớp mắt: \”Muốn tôi hôn cậu?\”

Tưởng Nghiêu đắc ý: \”Tôi biết thừa cậu không làm được…\”

Doãn Triệt tiến lên một bước đứng trước mặt hắn, hơi kiễng chân hôn má hắn: \”Như này sao?\”

Tưởng Nghiêu ở tuổi này kể cả quần áo cậu cũng không hay động chạm chứ đừng nói đến hôn, bàng hoàng lùi lại dán lên cánh cửa, không dám tin nhìn cậu chòng chọc, chừng như giây tiếp theo sẽ tông cửa xông ra gọi xe cứu thương tới đưa cậu vào bệnh viện kiểm tra đầu cậu có vấn đề gì không.

Ngây ngô đến đáng yêu, càng như thế càng làm người ta muốn trêu đùa.

Doãn Triệt đi sang hỏi: \”Bây giờ tin chưa?\”

\”Tin, tin rồi…\” Tưởng Nghiêu sợ tới mức nói lắp: \”Tôi, tôi không hề nghĩ rằng… Đột ngột quá, xin lỗi cậu…\”

\”Xin lỗi việc gì?\”

\”Xin lỗi vì vừa nãy nghi ngờ cậu, nói những lời không hay… Bây giờ tôi biết rồi, cậu đừng miễn cưỡng bản thân, tôi thật sự tin rồi.\”

Doãn Triệt cười khẽ: \”Cậu tưởng tôi muốn làm cậu tin nên miễn cưỡng bản thân hôn cậu?\”

\”Chẳng lẽ không phải, nếu không sao cậu có thể như vậy?\”

Quả tình nếu là cậu lớp 11 thì nắm tay cũng khó khăn, dù cho về sau ở bên nhau cũng có một thời gian rất dài đều kiềm chế. Nhưng bây giờ không giống ngày xưa, bây giờ cậu có thể xoay alpha non nớt trước mặt như chong chóng.

\”Tôi không miễn cưỡng, muốn hôn cậu nên mới hôn.\” Doãn Triệt vòng tay ôm cổ hắn, dán lên cơ thể cứng đờ của hắn: \”Nếu cậu nói thích tôi, muốn tôi làm gì cũng được.\”

Mặt Tưởng Nghiêu thoắt đỏ bừng: \”Cậu làm gì hả, đâu ra cái kiểu tùy tiện đấy? Cho tôi một chút thời gian suy nghĩ rồi tôi trả lời cậu.\”

Doãn Triệt lắc đầu: \”Không có thời gian, ai biết khi nào tôi tỉnh.\”

Tưởng Nghiêu không hiểu: \”Cậu có ý…\”

Doãn Triệt không cho hắn cơ hội nói nhảm, siết cánh tay hôn chuẩn môi hắn.

Tưởng Nghiêu hít ngược một hơi, nháy mắt nín thở.

Doãn Triệt hôn hắn chốc lát rồi hơi tách ra, tháo cặp kính vướng víu của hắn ném lên sàn.

\”Tôi rất thích cậu, anh Nghiêu.\”

Cậu sáp lại lần nữa, len vào khe hở răng môi hé ra vì kinh ngạc của Tưởng Nghiêu, đầu lưỡi cả hai chạm nhau.

Doãn Triệt không giỏi hôn, hầu như mỗi lần đều là Tưởng Nghiêu dẫn dắt và cậu chỉ tiếp nhận một cách bị động, bị hôn thở không ra hơi.

Nhưng đối với cậu bạn Tưởng Nghiêu chưa hôn bao giờ, kỹ thuật hôn ít ỏi của cậu thừa sức đủ.

Dường như Tưởng Nghiêu muốn đẩy cậu ra, tay vịn eo cậu, tuy nhiên bị cậu quấn lấy đầu lưỡi thì bàn tay lập tức cuộn tròn, nắm chặt áo cậu.

Doãn Triệt không hôn sâu, nhẹ nhàng lướt qua hàm trên, nút lưỡi hắn.

Phản ứng của Tưởng Nghiêu ngây ngô đến mức khiến người ta bật cười. Hắn nín thở đỏ bừng cả cổ, không dám ngọ nguậy, nhịp tim dồn dập chừng như có thể nghe thấy tiếng đập thình thịch.

Sợ hắn nín thở ngất ra đấy, Doãn Triệt bèn tách môi ra. Tưởng Nghiêu vội vàng quay mặt đi thở lấy thở để, như người chết đuối được cứu sống.

Doãn Triệt hôn gân xanh gồ lên nơi cổ hắn: \”Ghét tôi hôn cậu không?\”

\”… Không ghét.\” Giọng Tưởng Nghiêu hơi khàn.

\”Vậy thích không?\” Doãn Triệt hôn từ cổ lên tai hắn: \”Thích tôi hôn cậu không? Anh Nghiêu.\”

\”Tôi không biết…\” Tưởng Nghiêu thở dốc không ngừng, lồng ngực phập phồng không dám nhìn cậu: \”Tôi không biết cậu bị làm sao, tự nhiên lại thế này… Tôi cũng không biết tôi làm sao, tim đập nhanh quá, cảm giác sắp chết tới nơi rồi.\”

Doãn Triệt xoay mặt hắn qua: \”Vậy cậu muốn hôn nữa không?\”

Tưởng Nghiêu lẳng lặng ngây người nhìn cậu, nuốt khan: \”… Muốn.\”

Doãn Triệt mỉm cười, ngước mặt nhắm nghiền mắt.

Tưởng Nghiêu chần chừ rất lâu, lâu đến mức cậu muốn mở mắt oán thán, bỗng nhiên môi ấm sực, sau đó không thể dừng lại.

Thoạt đầu Tưởng Nghiêu hãy còn dè dặt, thăm dò nắm eo cậu, thấy cậu không phản kháng thì mạnh dạn ôm cậu vào lòng, cúi đầu hôn thật mạnh.

Thật sự hắn hôn rất tệ, gần như là liếm cắn lung tung, không thể so sánh với Tưởng Nghiêu hiện tại, nhưng lại thắng ở sự nồng cháy đơn thuần, đều khiến cậu rung động.

Doãn Triệt hé môi mặc hắn xâm nhập, năm ngón tay luồn trong mái tóc đen của hắn, vuốt ve nhè nhẹ từ sau đầu đến gáy, sau đó lại lần vào cổ áo phông và chậm rãi lướt xuống, đo đạc cơ lưng mới thành hình của alpha.

… Tưởng Nghiêu thình lình túm tay cậu, ôm cậu xoay người, ấn cậu lên ván cửa hỏi bằng giọng hung dữ: \”Cậu làm gì?\”

Doãn Triệt ngơ ngác: \”Sao thế?\”

Tưởng Nghiêu trông như không biết mở lời thế nào, muốn nói lại thôi, cuối cùng thả lỏng tay lùi lại mấy bước, kéo dãn khoảng cách quá mức thân mật giữa hai người: \”Tôi cảm thấy cậu quá trớn rồi. Doãn Triệt, tôi thừa nhận tôi hơi thích cậu, muốn hôn cậu, nhưng cậu không thể tùy tiện giao bản thân cho một alpha mới quen biết vài tháng, như thế rất nguy hiểm, biết không?\”

Giọng Tưởng Nghiêu vô cùng nghiêm túc, trong hoàn cảnh này có vẻ hơi ngốc nghếch.

Nhưng sống mũi Doãn Triệt bỗng cay cay, khẽ khàng gật đầu: \”Ừm… Tôi không tùy tiện, tôi đã quyết là cậu rồi.\”

Cậu bạn Tưởng Nghiêu vẫn chưa biết tương lai họ sẽ trải qua bao nhiêu chuyện và có quyết tâm kiên định nhường nào, lắc đầu nói: \”Có lẽ cậu chỉ cảm thấy tôi rất tốt với cậu, cho nên cậu thích tôi phải không? Thật ra cậu không hề hiểu tôi, tôi cũng không hiểu nhiều về cậu, bọn mình có thể hẹn hò thử trước đã, đừng quá nóng vội, biết đâu trong thời gian hẹn hò cậu nhận ra tôi không tốt như cậu nghĩ thì sao? Biết đâu lại có người tốt hơn theo đuổi cậu?\”

\”Sẽ không có ai tốt hơn cậu, trong lòng tôi cậu là người tốt nhất.\”

Sự thẳng thắn đột ngột của cậu làm Tưởng Nghiêu không quen chút nào, cào tóc đỏ bừng tai: \”Cậu đã thích tôi thì tôi cũng nói thật với cậu, thật ra lần đầu gặp nhau tôi đã cảm thấy cậu rất đáng yêu, muốn theo đuổi cậu, nhưng về sau biết cậu là beta, tôi… Ơ, không phải tôi để bụng chuyện cậu là beta, bây giờ tôi cảm thấy beta cũng không thành vấn đề, nhưng bọn mình nên tiến triển từ từ như các cặp đôi bình thường, không thể vừa ở bên nhau đã vừa hôn vừa ôm vừa sờ, nhỡ tôi là thằng tồi thì sao?\”

Doãn Triệt hỏi lại: \”Cậu là thằng tồi sao?\”

Tưởng Nghiêu lập tức nói: \”Tất nhiên không phải, tôi chỉ lấy ví dụ.\”

\”Vậy thì không sao, tôi tin cậu.\” Doãn Triệt lại gần hắn: \”Cậu muốn làm gì với tôi cũng được, tôi đều đồng ý.\”

Tưởng Nghiêu bất lực: \”Doãn Triệt, cậu không thể nói như vậy với alpha…\”

Hắn chưa dứt câu, bỗng nhiên cửa chính lại được mở ra, một anh bạn cao ráo bước vào đứng trước mặt họ.

Trong chốc lát cả ba ngơ ngác nhìn nhau.

Người sốc nhất phải kể đến Tưởng Nghiêu, hắn trợn tròn mắt nhìn người đối diện một lúc lâu không thốt nên lời.

Bởi vì người đối diện có gương mặt y hệt hắn, chỉ là dáng dấp cao hơn một chút, vẻ ngoài chín chắn hơn, rõ ràng trông đẹp trai hơn nhiều.

Doãn Triệt cũng không biết sao mình lại mơ giấc mơ vô lý này, có lẽ trước khi ngủ mải nghĩ bao giờ Tưởng Nghiêu đến, thành ra trong mơ xuất hiện Tưởng Nghiêu mà cậu đang đợi.

Bây giờ bên trái cậu là Tưởng Nghiêu trong đời thực, bên phải là bạn Tưởng thiếu niên, tình cảnh rối ren trở tay không kịp, đang nghĩ có cần véo mình một cái cho tỉnh hay không thì Tưởng Nghiêu mở lời trước:

\”Em đang nằm mơ?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.