Đôi trẻ tiêu hao thể lực ở trên giường suốt buổi sáng sớm, cơn nóng ngày đầu phát tình không mấy dữ dội, Tưởng Nghiêu dùng tay giải quyết cho cậu hai lần thì nhiệt độ cơ thể trở lại bình thường.
\”Có sức dậy không?\”
\”Có.\”
\”Vậy… nấu cho anh bát mì được không?\”
Hiếm khi Tưởng Nghiêu chủ động đưa ra yêu cầu, đương nhiên phải thỏa mãn.
Vì thế Doãn Triệt xuống giường đi ra bếp, đích thân nổi nửa đun nước nấu mì. Tưởng Nghiêu đứng sau ôm hờ eo cậu đề phòng cậu ngã.
\”Anh không cần lo, bây giờ em không chóng mặt.\”
\”Nhỡ tự nhiên chóng mặt thì sao?\” Tưởng Nghiêu chỉnh nồi ngay ngắn cho cậu: \”Thật ra không nên bắt em xuống giường lúc này, nhưng anh muốn ăn quá… Haiz, từ nhỏ đến lớn không ai nấu mì cho anh.\”
\”Bố anh không nấu cho anh bao giờ à?\”
\”Nhà anh đón sinh nhật kiểu Tây, bình thường đều ăn bánh ga tô, bố anh nấu ăn ngon lắm, nhưng mà bố bận quá, chỉ khi ba anh muốn ăn mới bớt thời gian vào bếp, còn đâu đều là cô giúp việc nấu cơm.\”
Thảo nào, dường như Doãn Triệt đã hiểu bàn tay nguyền rủa của Tưởng Nghiêu từ đâu mà ra.
Nấu mì không khó, hơn nữa đây là mì chay, chần nước một lần rồi xếp rau cải với trứng gà là xong. Doãn Triệt lấy một cái bát chuẩn bị gắp mì ra, Tưởng Nghiêu lại lấy một cái nữa: \”Cùng nhau trường thọ, đầu bạc răng long.\”
Thế là một nồi mì không nhiều cuối cùng chui vào bụng hai người.
\”No chưa? Muốn em nấu thêm gì khác cho anh không?\”
\”Không cần, để dành bụng ăn em.\” Tưởng Nghiêu nói xong lại tự cười bản thân: \”Câu này sến quá nhỉ?\”
\”Hơi hơi.\”
\”Vậy nên nói thế nào? Tóm lại là ý đó, em hiểu mà.\”
\”Ừm.\” Doãn Triệt chủ động cởi áo len chui đầu: \”Anh muốn làm gì thì làm đi.\”
\”Sao hôm nay ngoan vậy?\”
\”Hôm nay sinh nhật anh, nghe anh hết.\”
\”Nghe anh à?\” Tưởng Nghiêu lại gần ôm cơ thể gầy gò chỉ mặc một chiếc áo mỏng của cậu, nhẹ giọng nói: \”Anh nhớ hình như em từng nói, chờ em đến kỳ phát tình có thể dùng đồ trong tủ quần áo…\”
\”…\”
Số trời đã định cậu không thoát được lần này.
Doãn Triệt cam chịu: \”Chỉ hôm nay thôi.\”
Tưởng Nghiêu lập tức bế ngang cậu đi vào phòng ngủ, mặc kệ bát đũa chưa thu dọn trên bàn.
Lần thứ hai nhìn thấy túi đồ Chu Cẩm tặng Tưởng Nghiêu, Doãn Triệt vẫn rất sốc, lùi mấy bước cách xa giường, hơi muốn nuốt lời.
Tưởng Nghiêu lấy từng món ra khỏi túi, băng đô tai thỏ, đuôi thỏ, nơ xù và còng tay… tất cả đều màu trắng, rất hợp nước da của thỏ con nhà hắn, không thể không tiếp tục cảm thán Chu Cẩm tặng quà quá vừa ý, hôm nào nhất định phải đền đáp hậu hĩnh.
\”Nào, đeo thử tai thỏ trước… Ể, sao em đứng xa thế?\”
Doãn Triệt đứng sát bậu cửa sổ: \”Đeo mỗi tai thôi được không?\”
Tưởng Nghiêu: \”Không thích sao?\”
Doãn Triệt gật đầu.
Tưởng Nghiêu vẫy cậu: \”Qua đây.\”
Doãn Triệt chuẩn bị tâm lý, dịch sang một cách chậm chạp. Tưởng Nghiêu kéo cậu đến trước gương toàn thân treo sau cửa phòng ngủ, đứng đằng sau đeo tai thỏ cho cậu rồi lấy điện thoại chụp chung một tấm, sau khi ngắm nghía thêm mấy giây thì gỡ xuống: \”Được rồi, như vậy thôi.\”
Doãn Triệt ngơ ngác: \”Cái khác thì sao, không thử nữa hả?\”
\”Không thử nữa.\” Tưởng Nghiêu xoa mái tóc vểnh lên của cậu: \”Đại hội thể thao ngày trước đeo tai thỏ cho em em còn đạp anh, bây giờ lại ngoan ngoãn cho đeo, có phải đặc quyền sinh nhật không? Thế cũng hạnh phúc quá.\”
Doãn Triệt nhìn người trong gương, nói nhỏ: \”Anh còn có thể có nhiều đặc quyền hơn.\”
\”Đặc quyền em không muốn cho thì không phải đặc quyền, đấy là lợi dụng.\” Tưởng Nghiêu tự đeo tai thỏ cho mình, nghiêng đầu: \”Alpha dũng mãnh thực thụ thì nên tự đeo thứ này, cũng được nhỉ?\”
Doãn Triệt phì cười, xoay lại nhìn anh bạn pha trò dỗ mình vui. Tưởng Nghiêu lại lấy một món khác trong túi: \”Hay là em đeo còng tay cho anh? Như thế em có thể làm gì anh tùy thích.\”
\”Anh chắc không? Hôm nay là sinh nhật anh, không phải sinh nhật em.\”
\”Như nhau mà.\” Tưởng Nghiêu cười nói: \”Anh quen làm người xếp chót trong nhà rồi, sinh nhật cũng là em lớn nhất.\”
Doãn Triệt cụp mắt nhìn mấy món đồ bông xù trong túi, suy nghĩ chốc lát rồi thò vào lấy đôi còng tay: \”Đưa tay cho em.\”
Tưởng Nghiêu rất nghe lời chìa tay ra: \”Anh Triệt đừng làm bậy với em đấy.\”
Sau hai tiếng kim loại lanh lảnh vang lên, Doãn Triệt lấy trong túi ra một thứ khác.
Tưởng Nghiêu hơi biến sắc: \”Em định dùng cái này cho anh?\”
Doãn Triệt nắm cục lông màu trắng của đuôi thỏ huơ huơ với hắn: \”Sợ chưa?\”
\”Chút chút.\”
Cũng thẳng thắn thành khẩn lắm.
\”Nhắm mắt lại.\”
Tưởng Nghiêu ngoan ngoãn nhắm mắt: \”Muốn dùng cho anh thật à, nhưng cái này không có tác dụng với anh, chỉ hữu dụng với omega thôi.\”
Hắn nói quá trời nhưng nhận ra người trước mặt không hề làm gì, một mực im hơi lặng tiếng.
\”Thỏ con?\”
\”Ơi, đừng nói…\”
\”Ò…\”
Căn phòng trở nên rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức mọi âm thanh nhỏ nhặt đều được phóng đại.
Dường như Tưởng Nghiêu nghe thấy tiếng thở gấp gáp không mấy thoải mái.
\”Em sao đấy?\”
\”Không sao…\”
\”Bắt đầu phát tình rồi à?\” Tưởng Nghiêu tính thời gian cũng đã đến lúc thật: \”Em cởi cho anh đi, mai này chơi sau, anh giải quyết giúp em đã.\”
Song Doãn Triệt không tiếp lời, không biết đang mải làm gì. Tưởng Nghiêu chờ sốt ruột, hỏi mãi cuối cùng cũng nhận được câu cho phép: \”Được rồi… Mở mắt đi.\”
Tưởng Nghiêu lập tức mở mắt, nhìn rõ người trước mặt thì hơi ngây ngẩn: \”Chỉ cởi cái quần mà tỏ vẻ thần bí làm…\”
Đôi con ngươi màu nâu xám đen của hắn tức tốc co lại.
Chiếc gương toàn thân phía sau Doãn Triệt phản chiếu một thứ đáng lẽ không tồn tại ở chỗ đó.
\”Em… thật sự dùng nó?\”
\”Tự anh không biết nhìn gương à?\” Doãn Triệt gỡ tai thỏ trên đầu hắn đeo lên cho mình. Lông trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh, cặp mắt hoe đỏ, hệt như bé thỏ biến thành hình người giữa trời tuyết mùa đông.
Tưởng Nghiêu mất khả năng nói chuyện, nhìn chằm chằm cục lông tròn ủn phía sau cậu không rời mắt.
Mu bàn chân đột nhiên đau nhức, hắn hoàn hồn cúi đầu nhìn, máu trong người dâng trào.
Doãn Triệt quỳ gối trên mu bàn chân hắn, tuột quần ngủ của hắn và chạm môi lên quần trong.
Tóc sau đầu Doãn Triệt bỗng bị túm hơi thô bạo.
\”Em muốn làm gì?\” Giọng Tưởng Nghiêu khàn khàn: \”Trò này không đến lượt em đâu cục cưng.\”
\”Lần trước sinh nhật em đã hứa với anh rồi.\”
\”Không nhớ, không tính. Chỗ đấy bẩn lắm, không xứng với miệng em, đứng dậy.\”
Doãn Triệt ngẩng lên: \”Anh không cảm thấy em bẩn, em cũng sẽ không cảm thấy anh bẩn.\”
\”Cả người em từ trên xuống dưới sạch khủng khiếp, bẩn ở đâu mà bẩn?\” Tưởng Nghiêu xoa tóc tơ mềm mại của cậu: \”Anh biết em thích anh, việc gì cũng sẵn lòng làm cho anh, nhưng đừng làm việc dối lòng em, không cần thiết.\”
Doãn Triệt cúi đầu, lẳng lặng nhìn thứ trước mặt, bất chợt lại gần hôn một cái làm thứ đó lập tức nảy lên theo.
\”Anh đã bảo…\”
\”Không dối lòng.\” Doãn Triệt nói nhanh: \”Em muốn làm.\”
Quần trong cũng bị cởi xuống, Tưởng Nghiêu chỉ cảm thấy thân dưới nóng rực, máu nóng vọt lên đại não, bật ra một tiếng rên.
Trong gương, omega của hắn quỳ trên mu bàn chân hắn, hạn chế hành động của hắn như thể không muốn cho hắn đi. Mông cậu vốn rất săn chắc, dạo này ngồi lâu cộng thêm thiếu vận động nên mềm mại hẳn, đè lên gót chân thành hình như quả đồi nhỏ. Băng đô tai thỏ đong đưa theo chuyển động của đầu, đã không còn quá chặt, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi ra.
Nhưng cục lông ở mông kẹp rất chặt.
Tưởng Nghiêu nhìn mình trong gương, may chưa chảy máu mũi.
Pheromone của cả hai dần đậm lên trong không khí, Doãn Triệt có phần không chịu được thứ không ngừng tản ra mùi alpha nồng đậm trong miệng, tạm nhả ra đặng ngước mắt hỏi: \”Cảm thấy thế nào?\”
Thốt ra câu hỏi nghiêm túc bằng khuôn mặt ngây thơ trong hoàn cảnh này còn khiến người ta phấn khích hơn chính hành động đó.
\”Cảm thấy sắp bắn.\” Tưởng Nghiêu chưa từng giấu giếm ham muốn của bản thân, thứ cương cứng ướt át cạ môi cậu: \”Muốn bắn trong miệng em, có cho không? Không cho cũng không sao?\”
Đây cũng là câu thương lượng nghiêm túc, chỗ không nghiêm túc duy nhất có lẽ là mặt của cả hai đều đỏ bừng.
Doãn Triệt dùng hành động trả lời hắn, tiếp tục hé miệng ngậm thứ cứng rắn nóng bỏng.