[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) – Chương 98 (H) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) - Chương 98 (H)

\”Kính chào quý khách…\”

Đêm giao thừa, tối muộn ít người lui tới cửa hàng tiện lợi, người bán hàng nghe thấy tiếng mở cửa tự động bèn lên tiếng chào hỏi, bắt gặp hai cậu con trai trông như học sinh cấp ba bước vào.

Cả hai đều rất đẹp trai, nhưng có lẽ trời lạnh quá nên mũi đỏ bừng, tai cũng đỏ.

Hai người đến thẳng bên cạnh quầy thu ngân.

Cậu học sinh cao hơn chắc là alpha, hắng giọng mấy tiếng rồi chìa tay chọn đồ trên kệ hàng cạnh quầy thu ngân.

Vị trí đó, nhân viên cửa hàng nhìn phát biết ngay cậu học sinh đang chọn cái gì, lòng thầm ôi chao, không nhịn được nhìn cậu học sinh còn lại.

Cậu bạn ấy giấu nửa khuôn mặt trong áo phao, dù vậy cũng có thể nhận ra dáng dấp trắng trẻo xinh trai.

Nhân viên cửa hàng mải quan sát, bỗng nhiên nghe thấy cậu học sinh đang chọn đồ hỏi: \”Cậu thích vị gì?\”

Lúc này cả tai lẫn má cậu học sinh đều ửng hồng, chẳng có vẻ giàu kinh nghiệm mà giống giả vờ điềm tĩnh điêu luyện hơn.

Cậu bạn còn lại hờ hững liếc cậu học sinh: \”Tuỳ cậu, cũng có ăn đâu.\”

Ngừng giây lát, cậu hỏi tiếp: \”Cậu muốn cho tôi ăn à?\”

Hỏi xong, không khí im bặt ba giây.

Đến tận khi hai cậu trai thanh toán xong rời đi, nhiệt độ trên mặt nhân viên cửa hàng cũng không hạ xuống, y như cậu học sinh alpha kia.

Tối nay các khách sạn xung quanh làm ăn quá khấm khá, Tưởng Nghiêu gọi điện hỏi vài chỗ mới đặt được một phòng.

Giường đôi to rộng trắng tinh, cửa kính phòng tắm mờ mờ, tinh dầu thơm hoa hồng ám muội, dường như tất cả bài trí đều đang ám chỉ công dụng nào đó của khách sạn.

Cũng có thể là hiện giờ tâm trí hắn chỉ nghĩ được chuyện ấy mà thôi.

Doãn Triệt bình tĩnh hơn hắn nhiều, ít nhất là ngoài mặt, đi một vòng quanh phòng và hỏi: \”Cậu tắm chưa?\”

\”Tắm rồi.\”

\”Tôi cũng tắm rồi.\” Doãn Triệt ngồi lên mép giường, ngước mắt nhìn hắn: \”Vậy bắt đầu luôn đi.\”

Tưởng Nghiêu hít một hơi sâu dằn nỗi niềm xúc động, đi đến ngồi xuống giường, huých bả vai vào cậu.

\”Cậu nói rõ trước đã, vì sao tự nhiên muốn ấy ấy với tôi?\”

\”Tôi sợ kỳ phát tình xảy ra bất trắc, thử trước xem có được không.\”

\”Có bất trắc gì được?\”

Doãn Triệt kể lại sự việc chất xúc tác trong trà sữa: \”Có người muốn tôi phát tình sớm, nhỡ người đó thành công thì tôi cũng không thể khoanh tay chờ chết.\”

\”Vậy à…\” Tưởng Nghiêu tiu nghỉu: \”Tôi còn tưởng sức hấp dẫn của tôi khiến cậu nóng lòng không chờ được, hoá ra lại thành công cụ hình người.\”

Doãn Triệt cho hắn một chút an ủi: \”Tiện thể đón năm mới với anh người yêu, không để cậu ấy làm người duy nhất không độc thân phải ở nhà trong nhóm.\”

\”Cậu thấy hết rồi à, tôi cố ý cho cậu xót tôi đấy.\”

\”Mưu mẹo.\”

Tưởng Nghiêu cười tươi, khoé môi giương lên chan chứa nét cởi mở lạc quan của người thiếu niên. Nhưng cười xong, màu mắt hắn dần tối đi, nhìn lướt xuống dưới.

Doãn Triệt ngó chỗ khác, mím môi cúi đầu nhìn hai bàn tay đan chặt vào nhau của mình.

\”Tôi bắt đầu nhé?\”

\”Ừm.\”

Má cậu hơi nhột.

Tưởng Nghiêu hôn gò má cậu, kế tiếp là tai, cổ và tuyến thể, hôn rất dịu dàng, không như muốn làm chuyện gì kịch liệt.

Doãn Triệt không né, yết hầu di chuyển, tay nắm chặt hơn.

Xung quanh tĩnh mịch, tiếng kim loại ma sát rõ ràng văng vẳng trong tai. Khoá áo phao bị kéo xuống, từ cổ áo đến tít cuối cùng.

Dưới áo phao phồng to là thân hình con trai gầy gò.

Mềm dẻo, trắng nõn.

Tưởng Nghiêu cởi áo khoác của cậu, tiếp đến khuy áo cardigan, đồng thời hôn từ tuyến thể trở lại gò má, nhìn chăm chú hàng mi dài mảnh cụp xuống của cậu.

Sau đó, hắn với tay vào áo giữ nhiệt của cậu.

Lông mi run nhè nhẹ, Doãn Triệt vẫn ngồi im không nhúc nhích.

Bàn tay trong áo lành lạnh, không ngoan ngoãn ôm eo cậu như mọi ngày mà lần thẳng lên trên.

Biết hắn muốn sờ chỗ nào, Doãn Triệt lùi lại tránh: \”Không cần sờ ở đấy.\”

Tưởng Nghiêu áp sát: \”Nhưng mà tôi muốn.\”

Doãn Triệt ngửa ra sau, kéo áo xuống: \”Có gì hay mà sờ.\”

Tưởng Nghiêu đẩy một cái đè cậu trên giường, càn rỡ vân vê.

Doãn Triệt y như chú thỏ giật mình, lập tức cuộn tròn người, giữ chặt cái tay trong áo.

Tưởng Nghiêu chống trên người cậu, cái bóng phủ xuống nuốt chửng lấy cậu: \”Tim đập nhanh vậy à… Tôi tưởng cậu bình tĩnh lắm cơ.\”

\”… Cút.\”

Tưởng Nghiêu lại sờ cậu, nghiền ngẫm nhìn cậu cắn môi cau mày: \”Cậu nhạy cảm thật.\”

\”Thì đã bị ai sờ bao giờ đâu.\” Doãn Triệt hơi không thoải mái: \”Cậu bỏ tay ra.\”

\”Cậu đè tay tôi làm sao tôi bỏ ra?\”

Doãn Triệt nhìn chằm chằm hắn, chậm rãi lơi lỏng tay.

\”Tôi đã nói tôi sẽ không ép cậu.\” Tưởng Nghiêu đè xuống, bàn tay lướt từ lồng ngực đến bụng dưới, dịu dàng vuốt ve vết sẹo trên bụng cậu: \”Vẫn câu nói đấy, cậu có thể kêu dừng bất cứ lúc nào.\”

Doãn Triệt nằm yên nhìn hắn, đôi mắt khuất sáng mang màu nâu êm dịu.

Đây là Tưởng Nghiêu vô hại.

\”… Tắt đèn đi.\”

Trăng ngày đông dường như cũng vương hơi lạnh, tia sáng mỏng manh xuyên qua cửa kính rải lên chiếc giường trắng muốt, khiến người trên giường trắng càng thêm trắng, toả ánh sáng lạnh nhàn nhạt.

Nhưng khắp người Doãn Triệt đều toát mồ hôi.

Pheromone alpha tràn kín căn phòng, đạt đến giá trị cao nhất mà hiện giờ cậu có thể tiếp nhận.

Tưởng Nghiêu lau mồ hôi trên trán cậu: \”Nóng thì đừng đắp chăn.\”

Doãn Triệt không chịu, giữ chặt chăn chỉ để hở cái đầu.

Cậu không mặc gì bên dưới, hai chân trần như nhộng, vừa dài vừa thẳng, hơi mở ra, vùng bí ẩn giấu dưới lớp chăn.

Thế này còn chẳng bằng loã lồ hết.

Tưởng Nghiêu ép mình không nhìn, giữ lại một chút lý trí để kiểm soát nồng độ pheromone và lực tay.

\”Đau không?\”

\”… Không sao.\”

Cậu không nói \”không đau\”.

\”Tôi làm nhẹ hơn.\” Tưởng Nghiêu cắn răng, từ từ di chuyển ngón tay.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.