[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) – Chương 75 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 11 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) - Chương 75

Kỳ nghỉ hè bắt đầu, dù là trường cấp ba trọng điểm nhân tài hội tụ như Trung học số 1 cũng không có nhiều học sinh mới mấy ngày đã đi học thêm.

Nhóm lớp ồn ào suốt, bàn từ trò chơi điện tử đến hóng hớt hoạt hình phim ảnh, sau một tuần mới dần biến thành cuộc bóc phốt các thể loại học thêm.

Chương Khả: \”Mẹ tao đăng ký lớp học thêm xa tít tắp cho tao, đổi hai chuyến tàu điện ngầm, ra đường nóng vãi linh hồn.\”

Quách Chí Hùng: \”Mày có thể thuê gia sư, học thêm tại nhà, phục vụ một một, sướng hết nấc.\”

Chương Khả: \”Mày tưởng tao chưa khuyên mẹ tao chắc? Nhưng mẹ tao bảo dạy tại nhà toàn giáo viên trời ơi đất hỡi, để có hiệu quả thì dù xa dù mệt cũng đáng, nói cứ như mẹ tao đi học thêm không bằng, người cực khổ là tao đây này!\”

Tưởng Nghiêu: \”Mẹ cậu nói đúng, dù xa dù mệt cũng đáng.\”

Chương Khả kinh ngạc: \”Anh Nghiêu, cậu cũng học thêm á??\”

Quách Chí Hùng: \”Vãi chưởng, cậu hạng nhất khối rồi còn muốn thế nào nữa?\”

Hàn Mộng phản ứng mạnh nhất: \”Đù! Tôi biết ngay ông là loại lươn lẹo ngoài mặt tỏ ra thoải mái nhẹ nhàng sau lưng lén lút đi học!\”

Ngay cả Dương Diệc Lạc trước giờ không hay nói chuyện cũng ngoi lên: \”Cậu chịu khó quá… Học tập cậu mới được.\”

Tưởng Nghiêu: \”… Tôi chỉ buột miệng thôi.\”

Hắn vừa nhắn xong thì nhảy ra một tin nhắn riêng: \”Đã chê mệt?\”

Tưởng Nghiêu suýt cầm điện thoại không chắc, trong đầu gióng hồi chuông cảnh báo, trả lời cực nhanh: \”Không không, không mệt chút nào, tôi chỉ mong sao được đến gặp cậu mỗi ngày.\”

Bên kia đáp: \”Ò, vậy đến bây giờ đi.\”

Tưởng Nghiêu không nói một lời, lấy chìa khoá xe trên bàn đi ngay. Xuống phòng khách dưới tầng, Uông Tiểu Nhu thấy hắn bèn theo ra lối vào: \”Anh ơi, anh lại ra ngoài ạ?\”

\”Ừ, anh đi gặp bạn học.\”

Uông Tiểu Nhu đang uống coca lạnh, thuận miệng hỏi: \”Bạn nào á? Mấy hôm trước anh Triệu Thành nói lâu lắm rồi anh không chơi bóng rổ với anh ấy, bảo anh có niềm vui mới rồi.\”

Tưởng Nghiêu lảo đảo: \”Niềm vui mới cái gì, đừng nghe cậu ta nói linh tinh, anh đi gặp bạn học ở Trung học số 1 của anh.\”

Khai giảng là Uông Tiểu Nhu lên lớp 7, có một số chuyện ngu nga ngu ngơ nhưng cũng không phải hoàn toàn không có khái niệm, cô bé chớp cặp mắt to: \”Anh ơi, anh yêu sớm hả?\”

Tưởng Nghiêu giật thót, vội vàng bụm miệng cô bé, tập trung nghe ngóng tình hình đằng phòng khách, nói thầm: \”Anh lớn rồi, không phải yêu sớm mà là yêu quang minh chính đại.\”

Uông Tiểu Nhu hiểu chuyện gật đầu, bấy giờ mới được buông ra: \”Thế vì sao anh sợ ba nghe thấy ạ?\”

\”… Khó nói, tóm lại em giấu hộ anh đã, được không?\”

Nếu ba hắn biết hắn theo đuổi người yêu mãi không thành công, hắn lại bị chế nhạo tới chết cho mà xem.

Uông Tiểu Nhu thoải mái đồng ý, Tưởng Nghiêu vui vẻ xoa đầu cô bé: \”Không uổng công anh thương em.\”

Mô tô lao vun vút đến Tây Thành dưới mặt trời gay gắt, tới địa điểm gặp nhau cũ, Tưởng Nghiêu khóa xe xoay người, thấy ngay cậu bạn đang đứng nơi bóng cây.

Hắn cởi mũ bảo hiểm bí hơi, vuốt ngược tóc mái ướt đẫm, cười với cậu: \”Lần sau đừng đợi ngoài trời, nóng lắm.\”

Doãn Triệt ăn mặc rất tùy hứng, quần ngố sơ mi trắng và giày thể thao, không cầm theo gì, không giống tìm hắn chơi bóng rổ hay đi chơi.

\”Cậu chậm mười lăm phút.\”

\”Trên đường bị cảnh sát giao thông vẫy lại, may mà tôi mang chứng minh thư đấy.\” Tưởng Nghiêu đi đến trước mặt cậu, thái dương mướt mồ hôi: \”Gọi tôi tới có việc gì?\”

Sau khi bắt đầu nghỉ hè, cách hai ngày hắn lại chủ động đến Tây Thành chấm công, lần nào cũng là buổi tối, nói chuyện một lúc rồi về, hôm nay là lần đầu tiên đến vào ban ngày.

Tuy trời nóng hầm hập, thế nhưng Doãn Triệt chủ động gọi hắn tới thì nóng mấy cũng đáng.

\”Mời cậu ngồi điều hòa.\” Doãn Triệt nói xong, quay người đi vào khu dân cư.

Tưởng Nghiêu ngơ ngác, sau khi hiểu ra, hắn ngạc nhiên mừng rỡ đến mức muốn chạy lại bế thỏ con lên xoay mười vòng.

Được vào nhà rồi! Tiến triển cực lớn!

Chẳng mấy mà quay lại bên nhau tổ chức đám cưới đủ nếp đủ tẻ đầu bạc răng long!

Nhà họ Doãn nằm tại khu nhà ở cao cấp rất riêng tư, mỗi căn có một vườn hoa riêng, các căn cách nhau một khoảng trồng cây cối xanh um tươi tốt, gần như không thể nhìn thấy nhà hàng xóm.

Tưởng Nghiêu bước vào cổng nhà họ Doãn, đi qua vườn hoa, các loại hoa đầy màu sắc đang nở rộ, được chăm sóc rất đẹp, thu hút biết bao bươm bướm.

Vào nhà chính, cảm giác mát mẻ phả lên mặt khiến người ta khoan khoái ngay tức khắc. Tiếng ve bị chặn ngoài cửa, trong nhà yên tĩnh vắng lặng.

\”Nhà cậu không có ai à?\”

\”Bố tôi đi làm, mẹ tôi đi mua sắm, em tôi đi hẹn hò.\” Doãn Triệt bước tiếp vào trong, đầu không ngoảnh lại: \”Tôi lấy nước, cậu ngồi tự nhiên.\”

Nói thì nói vậy nhưng sao Tưởng Nghiêu có thể ngồi yên.

Thỏ con cố tình thừa dịp nhà không người mời hắn tới, đây là ám thị sao? Hay là kiểm tra?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.