[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) – Chương 62 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 13 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) - Chương 62

Sáng chủ nhật, trời âm u mưa phùn, xem ra bất cứ lúc nào cũng có thể nặng hạt hơn.

Đêm qua Tưởng Nghiêu ngủ không ngon, sáng sớm đã tỉnh, ngó lên giường thì bất ngờ không thấy ai.

Hắn bật phắt dậy, không kịp suy nghĩ đã tiện tay vớ áo đồng phục, vừa mặc vừa lao ra ngoài, trùng hợp gặp Doãn Triệt khi mở cửa.

\”Cậu làm gì đấy?\”

Tưởng Nghiêu lập tức thở phào: \”Cậu đi đâu thì có?\”

\”Tôi còn có thể đi đâu.\” Doãn Triệt vào phòng, đặt bữa sáng vừa mua lên bàn: \”Này, báo đáp cậu hôm qua đã quan tâm.\”

Vẫn là tiệm cháo hôm qua, cậu mua cháo trắng trứng bắc thảo thịt nạc và bánh bao thịt, nóng hôi hổi.

Tưởng Nghiêu đánh răng rửa mặt xong thì ngồi xuống ăn với cậu: \”Gì mà báo đáp với không báo đáp, người yêu quan tâm cậu là việc nên làm.\”

Doãn Triệt chống đầu, híp mắt nhìn hắn: \”Không chỉ quan tâm tôi mà còn quan tâm người khác phải không?\”

Tưởng Nghiêu ngơ ngác: \”Là sao?\”

Doãn Triệt bức ảnh trong bài viết tối qua, giơ thẳng trước mặt hắn: \”Giải thích chút nhỉ?\”

Tưởng Nghiêu liếc một cái đã giật mình: \”Ôi đệt! Cậu nghe tôi giải thích!\”

\”Ừ, đang nghe đây.\”

\”Tối qua tôi chạy ở sân bóng xong đi về, đúng lúc gặp bạn ấy, tuần này bạn ấy cũng không về nhà. Sau đó hai bọn tôi nói đến chuyện của em cậu, bạn ấy hơi buồn, tôi chỉ an ủi bạn ấy thôi.\”

Lý do này rất hợp lý, có thể chấp nhận.

\”Được, tôi biết rồi.\” Doãn Triệt cúi đầu tiếp tục ăn cháo.

\”… Thế thôi?\”

\”Không thì sao?\”

\”Tôi tưởng cậu sẽ giận.\”

\”Cậu không làm chuyện có lỗi với tôi, vì sao tôi phải giận?\”

Tưởng Nghiêu cười: \”Cậu tin tưởng tôi như vậy, tôi cảm động quá.\”

\”Việc nên làm, không cần khách sáo đâu người yêu.\” Doãn Triệt bình tĩnh nói: \”Cậu còn tiêm cả chất ức chế, tôi nghĩ cậu cũng không có lòng dạ mà dụ dỗ omega.\”

\”Dĩ nhiên.\”

\”Nhưng người yêu cậu hơi khó chịu.\” Doãn Triệt gõ bàn: \”Lấy điện thoại đây, chụp ảnh với tôi gửi vào nhóm lớp, để tụi Chương Khả hết nói.\”

\”Như thế không hay lắm…\”

Tay cầm thìa của Doãn Triệt ngừng lại, cậu nghiêng đầu: \”Không phải cậu đã đồng ý với tôi rồi sao?\”

Tưởng Nghiêu cào tóc, có phần khó mở lời: \”Về sau tôi nghĩ nếu gửi vào nhóm lớp, chắc chắn Chương Khả sẽ khiến mọi người cùng biết, nhỡ đâu không cẩn thận truyền đến chỗ giáo viên, rồi đến tai ba tôi… Không hay lắm.\”

Doãn Triệt không hiểu: \”Không hay chỗ nào?\”

\”Ba tôi hơi nóng tính, với lại ngày trước ở Đông Thành tôi gây ra nhiều chuyện, ba tôi không cho tôi yêu đương lúc học cấp ba, sợ tôi làm hại người ta.\”

\”Cậu cứ nói với ba cậu là cậu không làm hại tôi.\”

\”Đừng đừng đừng, cậu đừng sốt ruột, dù sao bọn mình cũng còn nhiều thời gian, chờ sau này tốt nghiệp rồi cho mọi người một bất ngờ cũng được.\”

Doãn Triệt ngây ngẩn: \”Tốt nghiệp?\”

\”Ừm, đợi tôi một năm được không?\” Tưởng Nghiêu nài nỉ: \”Cậu xem tôi cũng đang đợi cậu mà.\”

Câu sau của Tưởng Nghiêu đã chặn đứt toàn bộ khả năng từ chối của cậu.

Tôi cũng đang đợi cậu, cậu có thể đợi tôi không?

Nghe có vẻ rất công bằng, thế nhưng cậu luôn cảm thấy không bình thường ở đâu đó.

Dường như Tưởng Nghiêu không còn chiều ý cậu như xưa.

\”… Ừ, biết rồi.\” Cậu chỉ có thể thỏa hiệp.

Trong chuyện tình cảm, cả hai phía phải bình đẳng mới có thể bền lâu. Doãn Triệt đã quên mình đọc được câu này ở quyển sách nào, cũng có thể là mẹ cậu nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.