[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) – Chương 59 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) - Chương 59

Tưởng Nghiêu chú mục vào cậu, khát khao trong mắt rất rõ ràng.

Trong phút chốc đầu óc Doãn Triệt trống rỗng.

Theo sau là sự đau đớn mãnh liệt.

Như có khoan điện khoan vào não cậu, như có cây thép đâm xuyên cơ thể cậu.

Tưởng Nghiêu không tiếp tục động tác, nhưng cậu đau sắp chết rồi.

\”Sao vậy? Mặt cậu tái quá…\” Tưởng Nghiêu rút chân lại, đưa tay xoa mặt cậu.

Cậu gạt ra: \”Đừng chạm vào tôi.\”

Cậu biết mình phản ứng thái quá, nhưng cậu không kiểm soát được cơ thể và đại não, run rẩy trượt xuống, cuộn tròn người, mồ hôi lạnh đầm đìa, tầm mắt trắng lóa mơ hồ, Tưởng Nghiêu trước mặt biến thành rất nhiều cái bóng mờ mờ ảo ảo, khó phân biệt đâu là thực đâu là hư.

Tưởng Nghiêu cũng ngồi xuống: \”Cậu ổn không? Tôi không ngờ cậu lại kháng cự đến mức ấy… Tôi xin lỗi, sau này không thế nữa.\”

Không thế nữa? Lẽ nào cả đời này bọn cậu chỉ dừng ở bước nắm tay ôm nhau?

Doãn Triệt bỗng cảm thấy Tưởng Nghiêu quá đáng thương.

Một alpha trưởng thành ưu tú, đáng lẽ có thể trải nghiệm tình yêu đẹp đẽ, bây giờ lại chỉ có thể hẹn hò dè dặt từng li từng tí với cậu, chạm nhiều cũng không được, hèn mọn vô cùng.

Tình yêu này đối với cậu mỗi một ngày đều đáng giá, nhưng với Tưởng Nghiêu liệu có thật sự đáng không?

Doãn Triệt vùi đầu suốt năm phút, đến tận khi những suy nghĩ vẩn vơ và cảm giác đau đớn dần biến mất.

Cậu ngẩng đầu, đối diện ánh mắt lo lắng và thấp thỏm như đã làm việc xấu của Tưởng Nghiêu.

\”… Bước này của cậu sải hơi dài đấy.\” Cậu cố sức nói bằng giọng điệu thoải mái: \”Ôm với nắm tay xong là làm chuyện đó luôn? Cậu bỏ sót bước nào không?\”

Tưởng Nghiêu thở phào, cười với cậu: \”Bọn mình hôn rồi mà.\”

\”Bao giờ?\”

\”Cậu quên à? Lần trước cậu lén hôn mu bàn tay của tôi.\”

\”… Không hôn.\” Doãn Triệt đánh chết không nhận: \”Đấy là ảo giác của cậu.\”

\”Được, ảo giác của tôi, cậu nói thế nào thì là thế đấy.\” Tưởng Nghiêu kéo cậu dậy và ôm lấy cậu: \”Tôi vừa vận động xong, pheromone không ổn định, nhất thời xúc động làm cậu sợ, tôi xin lỗi.\”

\”Biết rồi, xin lỗi một lần là đủ.\”

Con trai tuổi này hừng hực ham muốn, khó mà trách được. Nếu là omega bình thường, đoán chừng chỉ có mê đến mức đầu óc choáng váng, ước sao Tưởng Nghiêu động chạm nhiều hơn.

Chỉ có cậu lúc nào cũng từ chối, lúc nào cũng tỏ ra rất kỳ lạ.

Chắc không ai thích phản ứng như vậy đâu.

\”Từ từ được không, hiện giờ tôi vẫn chưa quen.\”

\”Thế hôn cậu được không?\” Tưởng Nghiêu hỏi nhỏ.

Doãn Triệt thử tưởng tượng cảnh đó, nhịp tim đập hơi nhanh: \”Bây giờ không được.\”

\”Hôn chỗ khác thì sao? Chẳng hạn như tay?\”

\”Tay có gì mà hôn…\”

\”Muốn hôn.\” Tưởng Nghiêu nhìn cậu một cách cố chấp, ánh mắt tựa loài động vật ăn thịt.

\”… Tùy cậu.\”

Cậu dứt lời, Tưởng Nghiêu lập tức nâng tay cậu và hôn cái \”chóc\” lên mu bàn tay, hôn xong thì cười nói: \”Huề rồi.\”

Rõ ràng hắn là sói nhưng đôi lúc lại hệt con husky ngốc nghếch.

Rốt cuộc tối nay vẫn không nói chuyện được.

Tưởng Nghiêu lo mình lại không nhịn được nên khuyên cậu đi về, nhắc nhở chân thành: \”Đêm hôm đừng chạy tới phòng người yêu, alpha nào vừa thành niên cũng là con sói xấu xa, thích ăn thỏ non da mềm thịt mềm như cậu nhất đấy.\”

Hắn nói làm đêm ấy Doãn Triệt nằm mơ ác mộng, mơ thấy cậu bị trói trên giá gỗ đem nướng, Tưởng Nghiêu rắc bột thì là lên người cậu.

Buổi sáng thức dậy đánh răng rửa mặt, soi gương thấy vết sẹo bỏng trên cổ, cậu còn tưởng ác mộng thành sự thật. May sao cậu nhanh chóng tỉnh táo, ác mộng đã qua lâu rồi.

Giờ nghỉ trưa ngày thứ sáu nghênh đón trận chung kết giải bóng rổ.

Toàn bộ các lớp khối 11 đều có người tới sân bóng rổ trong nhà làm khán giả, một nửa xem trận đấu, một nửa xem náo nhiệt.

Cuộc đối đầu đỉnh cao lần thứ hai giữa hai nam thần, sự liên thủ mạnh mẽ của nam thần và trùm trường, anh em tình thù giữa người anh trùm trường và cậu em nam thần. Tình tiết hấp dẫn, có thể lưu danh lịch sử trường.

Học sinh A1 và A3 đã chiếm hàng ghế trước từ sớm, ngồi hai bên khán đài đối diện, hếch mặt nhìn nhau từ xa.

Quách Chí Hùng nhận áo ba lỗ đồng phục dùng riêng trong trận chung kết từ giáo viên thể dục, phát cho cầu thủ của mình.

Hàn Mộng ghét bỏ giơ lan hoa chỉ, nhón cái áo: \”Bộ này để từ năm ngoái đến giờ chưa giặt đúng không? Toàn mùi mồ hôi.\”

Quách Chí Hùng đã mặc xong, nhiệt huyết dâng trào: \”Đây là biểu tượng của vinh quang!\”

\”Trẻ trâu hết cứu nổi.\” Hàn Mộng xịt đầy nước hoa lên áo, miễn cưỡng mặc vào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.