[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) – Chương 32 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 22 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) - Chương 32

Tối thứ sáu lễ hội.

Tiết cuối buổi chiều được nghỉ, tụi học sinh chẳng buồn cơm nước mà tranh thủ bắt tay vào trang trí lớp học.

Các kiến thức quan trọng được Ngô Quốc Chung viết chi chít trên bảng suốt một tiết không sống sót nổi năm phút, bị học sinh trực nhật lau sạch sẽ. Thầy đau xót nói: \”Lau nhanh thế làm gì! Có khi vẫn còn bạn chưa ghi xong!\”

Chương Khả: \”Không sao đâu thầy, chắc chắn Doãn Triệt ghi xong rồi, đến lúc đấy hỏi mượn cậu ấy là được!\”

Tiết tiếng Anh mấy hôm trước Hứa Bối Ni giảng quá nhanh, có một ngữ pháp rất nhiều học sinh không thể ghi đầy đủ, Chương Khả hỏi một lượt nhưng vô ích, thử lấy can đảm hỏi Doãn Triệt, ngờ đâu Doãn Triệt rất rộng rãi cho cậu ta mượn, không hề xuất hiện cảnh đẫm máu như trong tưởng tượng.

Chương Khả giở ra xem, lập tức bị sốc trước nét chữ nắn nót và bài vở ghi chép chi tiết ấy. Thật sự đây chắc chắn là bài ghi chép mẫu mực.

… Nhất là khi so với anh bạn ngồi cạnh Doãn Triệt.

Chương Khả há hốc mồm, lát sau vào nhóm lớp kể chuyện này, mấy hôm nay học sinh chạy đến chỗ cậu nhiều lên trông thấy.

\”Vậy sao?\” Ngô Quốc Chung mở cờ trong bụng, dù sao vẫn còn một đứa nghiêm túc nghe giảng, vừa định đi khen Doãn Triệt thì quay đầu thấy bàn cuối trống không, làm gì có bóng dáng ai.

\”Haiz! Mấy đứa các em…\”

Ngô Quốc Chung lắc đầu bất lực, dở khóc dở cười.

Thôi, tụi nhóc tuổi này không thích chơi mới là lạ.

Chập tối năm giờ rưỡi, công tác chuẩn bị của các lớp về cơ bản đều đã hoàn thiện. Sáu giờ lễ hội bắt đầu, chín giờ kết thúc.

Cùng lúc đó, nhà vệ sinh nam vẳng ra tiếng gào thét xé ruột xé gan: \”Tao không muốn mặc!!\”

Tiếng hét rung chuyển đất trời, doạ những học sinh khác trong nhà vệ sinh phải nhịn giải quyết để quay về.

Hàn Mộng khuyên hết nước hết cái: \”Gấu ơi bọn nó thay xong hết rồi, còn mỗi mày thôi đấy. Mày đừng nặng gánh nặng thần tượng vậy chứ, mày nhìn tao mặc không phải rất bình thường sao?\”

Quách Chí Hùng liếc hắn: tóc giả buông lơi, váy ngắn màu vàng nhạt…

Nhưng vẫn có thể nhìn ra dáng dấp con trai.

\”Hàn Mộng, lần đầu tiên tao nhận ra mày đàn ông vãi…\”

Hàn Mộng: \”?\”

Quách Chí Hùng tiếp tục khóc la inh ỏi: \”Tao mà mặc thì kiểu gì tối nay cũng lên diễn đàn! Tao không muốn nổi danh toàn trường bằng cách này đâu! Bọn mày không thể hại tao!\”

Cạch, cửa buồng vệ sinh bên cạnh mở ra, Doãn Triệt hờ hững đi đến bồn rửa tay.

Quách Chí Hùng im thin thít, tuy rằng hắn cũng không biết vì sao mình phải ngậm miệng, chỉ là cảm thấy không thể quấy rầy vị đại ca này.

Doãn Triệt vẩy nước, đang tính đi thì Hàn Mộng gọi lại: \”Anh Triệt, giúp tôi khuyên thằng kia với.\”

Nếu có thể đe doạ một chút thì càng tốt.

Dè đâu Doãn Triệt khuyên thật: \”Quách Chí Hùng.\”

Quách Chí Hùng giật thót: \”Có!\”

\”Nếu cậu mặc, chắc chắn ai ai cũng nhìn cậu.\” Doãn Triệt điềm tĩnh nhìn hắn: \”Biết đâu tối nay lại kiếm được người yêu.\”

Người khác nói câu này có lẽ không mang đến cảm giác gì, nhưng Doãn Triệt nói lại có sức thuyết phục khó hiểu.

\”Thật, thật không?\” Quách Chí Hùng rung rinh rồi.

\”Ừ.\”

Hàn Mộng thêm mắm dặm muối: \”Tất nhiên! Chắc chắn mấy em gái sẽ cảm thấy mày không để ý tiểu tiết, dũng cảm nam tính, nhao nhao đổ gục vì mày!\”

Quách Chí Hùng: \”Tao không tin mày, tao tin cậu ấy. Triệt ơi, anh Triệt, cậu cảm thấy… tôi có cần cạo lông chân không?\”

\”Không cần, để nguyên đánh vào thị giác hơn, có thể hấp dẫn nhiều em gái hơn.\”

Quách Chí Hùng bỗng sục sôi ý chí chiến đấu: \”Được! Anh Triệt đã nói vậy, mặc thì mặc! Đàn ông thực thụ sợ gì đồ nữ!\”

Hàn Mộng vỗ tay: \”Thế mới đàn ông chứ!\”

Doãn Triệt vỗ tay cho có lệ: \”Cố lên.\”

Đến khi Doãn Triệt rời nhà vệ sinh, Quách Chí Hùng từ từ hiểu ra: \”Không đúng… Nếu mặc đồ nữ mang lại lợi ích to lớn thì sao anh Triệt không mặc?\”

Hàn Mộng chỉnh váy xoè cho hắn: \”Người ta không muốn kiếm người yêu.\”

Hình như hơi có lý, nhưng Quách Chí Hùng vẫn cảm thấy kỳ kỳ ở đâu, cứ có cảm giác bị gài.

Trong phòng học lớp A1, bàn ghế được xếp ngay ngắn, bốn bàn học ghép thành một mặt bàn to, hai bàn ghép thành một bàn đôi, ngoài ra còn cố ý xếp riêng bàn cho những người ế – ghế đơn VIP cạnh bục giảng.

\”Má ơi ai nghĩ ra đây, dở hơi chắc luôn.\” Chương Khả thử ngồi vào bàn đơn: \”FA đã đành, còn phải làm cảnh cho người ngồi khắp lớp vây xem, biến thái vãi, đứa nào nghĩ ra ý tưởng này chắc chắn tâm lý cũng biến thái.\”

Dương Diệc Lạc mím môi cười: \”Tưởng Nghiêu nghĩ đấy.\”

Chương Khả: \”Thế thì tôi không bất ngờ, từ lâu tôi đã nhận ra lòng dạ anh Nghiêu rất đen tối. Mà anh Nghiêu biến đâu rồi?\”

\”Đi đón em gái cậu ấy rồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.