[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) – Chương 29 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 12 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) - Chương 29

Sáng sớm gió lạnh tiêu điều.

Học sinh đi trên đường đều quấn chặt đồng phục và khăn quàng để tránh gió lùa vào cổ. Học sinh đến căng tin ăn sáng nhiều hơn trông thấy, đồ ăn ấm bụng như cháo trở thành món bán chạy.

Hôm nay Tưởng Nghiêu cố tình dậy sớm chờ trước cửa phòng 306 bên cạnh, nghe thấy tiếng cửa mở, hắn lập tức xoay người khom lưng 180°, đến là lịch sự:

\”Cậu chủ Doãn, có thể vinh hạnh được mời cậu cùng dùng bữa sáng không?\”

\”… Cút.\”

Cuối cùng hai người vẫn đến căng tin với nhau.

Để thể hiện thành ý xin lỗi, Tưởng Nghiêu chi ra số tiền lớn 26 tệ rưỡi mua cho bạn cùng bàn của mình một bát cháo nấm hương cải thìa, hai cái bánh bao thịt, một quả trứng luộc nước trà và một lồng sủi cảo hấp.

\”…\” Doãn triệt nhìn bàn đồ ăn sáng đầy ắp: \”Cậu coi tôi là lợn à?\”

\”Cậu gầy quá, ăn nhiều lên.\”

\”Tôi không gầy.\”

\”Thật không? Để tôi nhéo thịt trên cánh tay cậu xem thử nào.\” Tưởng Nghiêu làm động tác chìa tay.

Doãn Triệt lập tức rụt tay lại: \”Đừng chạm vào tôi.\”

Vẫn điệu bộ cũ, vừa chạm đã xù lông.

\”Tôi đùa thôi.\” Tưởng Nghiêu húp mấy miếng cháo, ấm bụng thoải mái hẳn: \”À, hôm qua tôi hỏi Bạch Ngữ Vi rồi.\”

Doãn Triệt siết chặt đũa: \”Hỏi cái gì?\”

\”Thì hỏi bạn ấy có thích tôi không, có muốn hẹn hò với tôi không. Tất nhiên tôi cũng nói với bạn ấy ý nghĩ của mình, tôi bảo tôi cảm thấy bạn ấy rất tốt, nhưng không thể nói là cực kỳ thích. Nếu bạn ấy thật lòng thích tôi, có lẽ có thể thử ở bên nhau, biết đâu lại vun đắp được tình cảm.\”

\”Bạn ấy trả lời cậu thế nào?\”

\”Bạn ấy chỉ nói cần suy nghĩ.\” Tưởng Nghiêu than thở: \”Lòng dạ con gái như kim đáy biển… Cậu nói xem rốt cuộc bạn ấy có ý gì?\”

Doãn Triệt cầm đũa khuấy cháo trong bát.

Bạch Ngữ Vi không giãi bày với Tưởng Nghiêu nhưng lại thú nhận tất cả với cậu.

\”Thật ra lúc đầu tớ chỉ giận dỗi thôi.\”

Tối qua sau khi kết bạn với cậu, Bạch Ngữ Vi nói thẳng:

\”Con người Tưởng Nghiêu rất tốt, thế nhưng không phải kiểu tớ thích, tớ đồng ý đi với cậu ấy, để mọi người tưởng bọn tớ yêu nhau là vì muốn chọc tức người yêu cũ của tớ.\”

\”Cũng chính là em cậu, Doãn Trạch.\”

Doãn Triệt đọc tin nhắn mà ngơ ngác, mãi lâu mới trả lời: \”Tại sao?\”

Bạch Ngữ Vi: \”Tớ nói câu khó nghe cậu đừng giận tớ nhé, Doãn Trạch có cả đống tật xấu, ở bên nhau rồi tớ mới biết cậu ta không như tớ tưởng tượng, về sau tớ chủ động đề nghị chia tay, cậu ta cực kỳ ngạo mạn nói là tớ không gặp được ai xuất sắc hơn cậu ta đâu, làm tớ tức chết đi được.\”

\”Sau đó Tưởng Nghiêu phá kỷ lục trường trong đại hội thể thao, vượt qua kỷ lục trước đây của Doãn Trạch, mà đúng lúc cậu ấy lại chủ động tới tìm tớ, hình như có ý với tớ, tớ bèn thuận nước đẩy thuyền, muốn chứng minh cho Doãn Trạch thấy tớ có thể gặp được người xuất sắc hơn cậu ta.\”

Không ngờ sự tình là như vậy, Doãn Triệt không biết nên nói gì cho phải.

Bạch Ngữ Vi lại nói một câu khiến cậu càng bối rối hơn: \”Doãn Triệt, tớ cảm thấy cậu thích Tưởng Nghiêu, có phải không?\”

Bạch Ngữ Vi không chờ cậu trả lời đã nói tiếp: \”Tớ thừa nhận tớ đã lợi dụng Tưởng Nghiêu, bây giờ cơn giận qua đi bình tĩnh suy nghĩ lại, tớ cũng cảm thấy làm vậy là quá đáng. Tuy nhiên thời gian này tiếp xúc nhiều với nhau, tớ cảm thấy mặc dù Tưởng Nghiêu không phải kiểu tớ thích nhưng con người thật sự rất được. Ban đầu tớ nghĩ nếu cậu ấy thích tớ, tớ cũng có thể thử hẹn hò với cậu ấy, tất nhiên sẽ giải thích rõ ràng và xin lỗi cậu ấy trước. Nhưng nếu như cậu thích cậu ấy, tớ sẽ rút lui ngay.\”

Doãn Triệt vừa nhìn tin nhắn này vừa trầm mặc rất lâu.

\”Tưởng Nghiêu chỉ thích omega.\” Cuối cùng cậu trả lời: \”Dù cậu rút lui thì cũng không đến lượt tôi.\”

\”Hả? Cậu ấy bảo thủ vậy á? Thế cậu cố gắng làm cậu ấy thích beta đi, tớ cảm thấy cậu có hy vọng rất lớn, lúc cậu ấy nói về cậu với tớ, cảm giác cả người đều khác.\”

\”Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi không có hy vọng.\” Doãn Triệt gõ hàng chữ này trong đêm tối: \”Tôi cũng không muốn làm cậu ấy thích tôi, mong cậu đừng nói cho cậu ấy.\”

Về sau Bạch Ngữ Vi trả lời thế nào cậu không nhớ rõ, cũng quên mất mình trả lời cái gì, vô số việc xưa cũ ùn ùn kéo đến choán hết tâm trí cậu.

Vết sẹo trên cổ đau dữ dội, cậu cuộn tròn người trong chăn, ngây ngẩn ngủ thiếp đi.

Cuối cùng bữa sáng thịnh soạn chui một nửa vào bụng Tưởng Nghiêu.

\”Sao hôm nay cậu ăn ít thế, chán ăn à?\” Tưởng Nghiêu tiện đường ghé tiệm tạp hóa mua bánh mì, nhét cho cậu: \”Cho này, lát ra chơi đói thì ăn.\”

Doãn Triệt cầm bánh mì: \”… Cảm ơn.\”

Ít nhất có một điều Bạch Ngữ Vi nói rất đúng.

Tưởng Nghiêu xuất sắc và chu đáo, là người mà dù không thích cũng khiến người ta muốn thử hẹn hò.

*

Cuối tháng mười hai, năm mới cận kề.

Học sinh trường Trung học số 1 đều không còn lòng dạ lên lớp, mải mê đếm đầu ngón tay chờ kỳ nghỉ Tết dương và hoạt động long trọng nhất hàng năm – Lễ hội năm mới.

Do thứ bảy phải học bù Tết dương, nhà trường tổ chức hoạt động vào tối thứ sáu.

Mỗi lớp đều phải nghĩ một chủ đề, muốn làm thế nào cũng được, chỉ cần cố hết sức thu hút học sinh đến chơi, sau khi kết thúc sẽ chọn ra lớp được yêu thích nhất, ghim lên đầu diễn đàn trường một tháng, cực kỳ có thể diện.

\”Làm cái này đảm bảo hot.\” Mấy hôm nay Hàn Mộng vô cùng tích cực, đi khắp nơi vận động hành lang, phác thảo cả bản vẽ trang phục.

Trần Oánh Oánh cầm tờ giấy nhìn hình người bên trên: Một anh trai lực điền để lông chân mặc đồ hầu gái.

\”Tôi cảm thấy ông đang ám chỉ thằng Gấu.\”

Quách Chí Hùng: \”Đù, trừ khi tụi mày bước qua xác tao! Nếu không thì không thể nào! Chắc chắn không đời nào!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.