[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) – Chương 21 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 16 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) - Chương 21

Sáng sớm, Kiều Uyển Vân thay người giúp việc đích thân bưng bữa sáng lên, trông con trai mình ăn như sợ cậu không ăn uống đàng hoàng.

Doãn Triệt biết có nói những lời như mẹ đừng lo cũng vô ích, chỉ có thể ngoan ngoãn ăn sáng, tiện thể nói hôm nay phải ra ngoài chơi với bạn.

Kiều Uyển Vân nghe mà vui lắm: \”Tuổi con nên năng ra ngoài chơi, đừng suốt ngày ru rú trong nhà. Để mẹ nói với bố con lùi lịch khám chỗ bác sĩ Phùng sang ngày mai.\”

\”Dạ.\”

\”Có những bạn nào?\” Kiều Uyển Vân vẫn hóng chuyện: \”Có cả bạn cùng bàn của con phải không?\”

Doãn Triệt sợ mẹ lại hỏi \”có phải con thích cậu ấy không?\” bèn vội đánh trống lảng: \”Không chỉ cậu ấy mà còn cả các bạn khác nữa. Hôm nay là sinh nhật Dương Diệc Lạc, mẹ từng gặp Dương Diệc Lạc rồi đấy, chính là bạn omega ở phòng họp lần trước.\”

Kiều Uyển Vân nhớ lại: \”À, bạn đó hả.\”

Doãn Triệt lại tán gẫu vài chuyện linh tinh, cuối cùng cũng dời được sự chú ý của Kiều Uyển Vân.

*

Địa chỉ phòng Escape Room ở trung tâm thương mại trong trung tâm thành phố, xuống tàu điện ngầm còn phải đi một đoạn mới tới, Tưởng Nghiêu bảo sẽ đợi cậu ở ga tàu điện ngầm. Để tránh bị nói là công tử bột, Doãn Triệt kêu tài xế đưa đến ga trước rồi đi tàu điện ngầm xuống ga sau, đi qua đi lại mất lúc cũng tới chỗ hẹn.

\”Tôi ở cổng số 1, hôm nay hơi đẹp trai, có khi cậu không nhận ra, nhớ nhìn kỹ đừng nhận nhầm người.\”

Doãn Triệt vừa nghe lời nói tự tin tràn trề của hắn vừa đi thang máy chầm chậm lên trên, vừa ngước mắt đã trông thấy bạn cùng bàn của mình đang quanh quẩn ở cổng số 1.

Vẫn tóc mái lập dị và cặp kính quê mùa, đẹp trai cái cục cớt, nhìn phát nhận ra ngay rồi.

Nhưng set đồ của hắn đẹp hơn đồng phục trường một chút.

Tưởng Nghiêu dáng cao, vai rộng chân dài, thật ra mặc gì cũng không xấu. Hôm nay hắn mặc áo trong màu trắng cùng cardigan xanh đậm khoác ngoài, bên dưới là quần âu màu be và giày trắng.

Rất năng động thoải mái, lại toát lên cảm giác của một chàng trai ấm áp.

Doãn Triệt bắt gặp kha khá người qua đường bị bóng lưng của Tưởng Nghiêu hấp dẫn, song khi đi lên trước nhìn rõ mặt thì lại tụt hứng.

Doãn Triệt bước sang đá hắn: \”Ê.\”

Tưởng Nghiêu khuỵu gối, lập tức ổn định cơ thể: \”Đệt, dám đánh úp tôi… Ái chà hôm nay thỏ con đẹp quá vậy.\”

Doãn Triệt không đếm xỉa đến hắn: \”Lát nữa cậu dẫn đường, tôi chưa đến đây bao giờ.\”

\”Ố kề, cậu xem hộ tôi bộ này tôi mặc ổn không? Không ổn tôi đi mua mấy bộ nữa.\”

Doãn Triệt miễn cưỡng nhìn hắn: \”Cũng tạm.\”

\”Thật hả? Tối qua tôi chọn đồ lâu lắm, mọi người đều bảo cuộc hẹn đầu tiên phải mặc sao cho trông gần gũi thân thiện, không thể quá lạnh lùng, haiz, tôi đành bỏ qua phong cách ban đầu.\”

\”Phong cách ban đầu của cậu là thế nào?\”

Tưởng Nghiêu cười khì: \”Bí mật.\”

Mặc quần áo thôi còn đòi bí mật, cũng chẳng biết muốn mặc riêng cho ai ngắm nữa.

Doãn Triệt ngó xung quanh: \”Khi nào Bạch Ngữ Vi đến?\”

\”Bạn ấy nói bạn ấy biết đường, tôi bảo bạn ấy tới thẳng trung tâm thương mại tìm tụi Dương Diệc Lạc rồi.\”

\”Thế mắc gì cậu hẹn tôi ở đây?\”

\”Thì tôi sợ cậu không tìm được đường nên dẫn cậu đi.\”

Doãn Triệt bần thần: \”Cậu không dẫn bạn ấy đi mà dẫn tôi đi làm gì?\”

Tưởng Nghiêu không hiểu: \”Không phải nói rồi sao, bạn ấy biết đường mà.\”

\”…\”

Hóa ra trở ngại lớn nhất trên con đường theo đuổi tình yêu không phải ngoại hình mà là EQ, đặc biệt là với Tưởng – alpha EQ thấp – Nghiêu.

\”Tưởng Nghiêu.\” Doãn Triệt không nhịn được nói: \”Cậu muốn tán bạn ấy thì chuyên tâm đi theo bạn ấy đi, không cần để ý đến tôi.\”

\”Thế sao được, tôi là hạng trọng sắc khinh bạn chắc? Người yêu và anh em tôi đều muốn.\” Tưởng Nghiêu mỉm cười nham hiểm, dán thêm chùm râu trắng là có thể bắt chước nhân vật phản diện trong bộ phim điện ảnh nổi tiếng nào đó.

Doãn Triệt nhận ra đồ ngu ngốc này thật sự không biết sự rắc rối bên trong, cũng không hiểu rõ những phức tạp khi yêu đương. Cậu đành nhắc nhở: \”Nói chung là ở trước mặt bạn ấy cậu đừng đi quá gần omega hay beta khác.\”

\”Ừa ừa, cái này tôi biết.\”

Cậu biết cái con khỉ.

Sau lần thứ năm xua đuổi Tưởng Nghiêu sán đến bắt chuyện, Doãn Triệt dứt khoát trưng bản mặt lạnh như tiền lặng thinh không nói, tránh cho đồ ngu ngốc này lại bỏ mặc con gái người ta không quan tâm.

Chương Khả ngoảnh đầu thấy bộ mặt hung thần ác sát của cậu thì giật nảy mình, lập tức kéo Trần Oánh Oánh: \”Doãn Triệt đang tức phải không? Tại tôi lắm mồm quá à?\”

Trần Oánh Oánh cũng ngẫm lại: \”Hay tại hôm nay tôi mặc đồ không vừa mắt cậu ấy??\”

Hàn Mộng: \”Đừng bảo tại tôi vừa đùa cậu ấy nhé, má ơi con sợ, lớp trưởng bà bảo vệ tôi với.\”

Quách Chí Hùng cũng bắt đầu suy nghĩ phải chăng tại mình chưa cạo lông chân, song đồ ngu ngốc nào đó vẫn nhảy nhót trước mặt cậu.

\”Sao thế? Chẳng mấy khi mọi người đi chơi chung, đừng cau có vậy chứ.\”

Doãn Triệt nhìn thẳng phía trước, rặn ra một chữ nghìn năm không đổi: \”Cút.\”

Cậu nghĩ vẫn phải nhắc nhở đồ ngu ngốc này một chút: \”Đi với cô em của cậu đi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.