[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) – Chương 19 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 18 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Hoàn] Để Ý Tôi Đi Mà (Abo) - Chương 19

Tưởng Nghiêu sải bước rất dài, dăm ba phút đã cõng cậu đến phòng y tế.

\”Cô ơi bạn em ngã bị thương, cô xem giúp bạn ấy được không cô?\”

Bác sĩ của trường đang uống trà xem phim, áo blouse cũng không mặc, trông chỉ như một cô đứng tuổi bình thường. Thấy có học sinh đến, cô tiện tay tắt phim, nhìn từ đầu đến chân hai thằng nhóc vừa đi vào.

\”Bị thương ở đâu? Cô thấy nhóc ta vẫn khỏe re mà.\”

Ngoài đồng phục và mặt hơi lem ra thì thật sự nom Doãn Triệt không có gì đáng ngại.

Tưởng Nghiêu thả cậu xuống ghế một cách nhẹ nhàng: \”Chắc bạn ấy sái chân rồi, tay cũng bị trầy da.\”

Doãn Triệt nghi ngờ liệu có phải hắn lắp camera giám sát trong áo mình hay không: \”Sao cậu biết tôi sái chân?\”

\”Nếu cậu có thể đứng lên được thì lại ngồi đấy làm trò cười cho người khác nhìn mãi à?\”

Doãn Triệt không thể phản bác.

Đúng là cậu sái chân không đứng dậy nổi, thế nhưng một nửa nguyên nhân khác… là vì khi ấy Tưởng Nghiêu chạy đến như một cơn gió dữ, hình ảnh quá mức rung động khiến cậu nhìn mà ngây ngốc, quên cả đứng dậy.

Cậu không sao nói nguyên nhân này ra được.

Đại hội thể thao hàng năm luôn có một vài trường hợp tương tự, bác sĩ trường kinh nghiệm phong phú, nghe mô tả là biết đại khái phải xử lý thế nào, nói \”đợi chút\” rồi đi vào kho lấy dụng cụ khử trùng.

Phòng y tế nhất thời lặng ngắt.

\”Vừa nãy cậu bị gì vậy?\” Doãn Triệt không nhịn được hỏi: \”Đột biến gen à?\”

Tưởng Nghiêu nhoẻn miệng cười, lại trở về làm bạn cùng bàn mà cậu quen thuộc: \”Còn chẳng phải thấy cậu bị thương, lòng tôi nôn nóng nên mới bộc phát sao.\”

Alpha bình thường bộc phát có thể đạt tới tốc độ đáng sợ ấy ư? Doãn Triệt không hiểu về cấu tạo sinh lý của alpha và cũng không muốn hiểu, không hỏi nhiều: \”Biết trước cậu chạy nhanh thế, tôi đã chẳng liều mạng chạy.\”

\”Nói gì đấy, chính vì cậu liều mạng nên sau đó tôi mới có thể đuổi kịp, nếu không chậm hơn năm, sáu chục mét thì dù tôi có chạy nhanh hơn Usain Bolt cũng chẳng lấy được hạng nhất, vẫn là Triệt Triệt giỏi.\”

\”Ngã sấp mặt còn giỏi.\”

\”Đâu phải lỗi của cậu, nếu không phải có đứa ngáng chân… Đệt, nhắc đến lại tức, tôi xem thường thằng Vinh Vĩ này rồi, gan cũng to gớm, bạn cùng bàn của tôi mà cũng dám động, xem tôi có đấm…\”

Doãn Triệt nhìn hắn đầy ngờ vực.

\”… Đâm bị thóc chọc bị gạo cho giáo viên xử đẹp nó không.\” Tưởng Nghiêu kịp thời nuốt hai chữ \”chết nó\” về.

\”Vô ích thôi, nó sẽ bảo là mình không cẩn thận, cậu làm gì được nó?\”

Tưởng Nghiêu muốn nói tôi có đầy cách, nhưng không cần thiết cho thỏ con biết: \”Hạng rác rưởi này tự có trời thu phục, sớm muộn cũng gặp quả báo, cậu đừng lo, nghỉ ngơi cho lành vết thương đã.\”

\”Ừ.\” Doãn Triệt dòm lòng bàn tay mình, vùng da bị trầy khá rộng, lẫn cả bụi và cát, máu chảy dính lem nhem, chẳng biết bao lâu mới khỏi: \”May mà ở tay trái, bằng không thi giữa kỳ toi đời mất.\”

Tưởng Nghiêu nhìn cũng cảm thấy đau, hỏi khẽ: \”Đau lắm phải không?\”

\”Cũng tạm.\”

\”Không ngờ cậu kiên cường thật, không rơi một giọt nước mắt nào, tôi phải nhìn cậu bằng ánh mắt khác rồi.\”

Doãn Triệt nhếch môi: \”Vết thương cỏn con này có là gì.\”

Tưởng Nghiêu nhận ra bất thường: \”Cậu từng bị thương nghiêm trọng hơn hay sao?\”

\”Hồi bé ai mà chẳng từng bị thương.\” Doãn Triệt rụt tay về: \”Không nhớ rõ lắm.\”

Tưởng Nghiêu không muốn gặng hỏi, bác sĩ trường đi từ kho thuốc ra: \”Nào nào em cởi áo khoác trước đi, vén ống quần lên nữa, để cô khử trùng cho.\”

Doãn Triệt chần chừ không nhúc nhích, nhìn Tưởng Nghiêu đứng bên cạnh.

Tưởng Nghiêu: \”?\”

Lúc này lại có người gõ cửa phòng y tế.

\”Cô ơi cô có đây không ạ? Bạn em bị ngất rồi cô!\”

\”Ôi chao sao hôm nay lắm đứa bị thương thế, mấy đứa tuổi trẻ mà tố chất thể lực kém quá.\” Bác sĩ trường vừa cằn nhằn vừa để bông và iodophor [1] lên bàn, bước ra mở cửa.

[1] Iodophor là một loại dung dịch khử trùng.

Ngoài cửa là một bạn nữ với nét mặt sốt ruột: \”May quá cô có đây, bạn em bị ngất ở sân bóng, chắc phơi nắng lâu xong sau đó lại vận động mạnh, bây giờ được khiêng đến dưới bóng cây rồi ạ, làm phiền cô đi theo em xem cho bạn ấy với.\”

\”Ừ cô biết rồi.\” Bác sĩ trường lấy áo blouse trên giá treo quần áo, nhanh chóng mặc vào rồi nói với hai thằng nhóc trong phòng y tế: \”Em học sinh này giúp bạn em khử trùng trước đi, lấy bông thấm chút iodophor lau vết thương, cô đi tí rồi về.\”

Bác sĩ trường dứt lời bèn đi như một cơn gió, cửa đóng lại, phòng y tế lại trở nên yên tĩnh.

Tưởng Nghiêu thấy bạn cùng bàn của mình không nói một lời thì cũng không biết cậu có đồng ý không, sờ mũi mình: \”Tay cậu không tiện… Tôi cởi giúp cậu nhé?\”

Doãn Triệt cau mày, Tưởng Nghiêu sợ cậu từ chối bèn vội bổ sung: \”Tôi tuyệt đối không chạm vào cậu, tin tôi đi. Vết thương phải khử trùng ngay, nếu không bị nhiễm trùng thì rắc rối to.\”

Doãn Triệt lưỡng lự giây lát, cuối cùng gật đầu rất nhẹ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.