Doãn Triệt chưa bùng nổ nhưng trong lòng Tưởng Nghiêu đã nổ pháo hoa trước rồi.
Trước nay hắn luôn không có sức kháng cự với những thứ trắng trắng mềm mềm, bất kể là động vật nhỏ hay các em bé. Hồi Uông Tiểu Nhu còn lít nhít, không biết đã bị thằng anh là hắn vần vò khuôn mặt nhỏ xinh bao nhiêu lần.
Đã quen với bộ dáng Doãn Triệt hiện giờ làm hắn sắp sửa quên mất trong lần đầu gặp gỡ, ấn tượng của hắn với bạn thỏ con này là một bé thỏ trắng trắng mềm mềm.
Tuy thỏ con cao 1m8, tính tình vừa quái gở vừa khó chiều, thế nhưng bật chế độ ngoan ngoãn thì vẫn có thể hợp với hai chữ đáng yêu.
\”Thế này được chưa cô?\” Doãn Triệt hỏi.
Trần Thục Mai miễn cưỡng chấp nhận, hầm hừ quay đầu về văn phòng.
Đội quân tan học lũ lượt ùa ra ngoài lớp, hành lang đầy ắp học sinh, đông vui nhộn nhịp. Tất cả những ai ngang qua cửa lớp A1 đều nhìn thấy bạn trùm trường lầm lì nghe đâu chỉ chạm một tí đã bị ăn đòn của A1 đang chủ động kéo tay áo một alpha, ngoan ngoãn bám theo sau.
Cảnh lạ nhân gian.
Chương Khả đi ra trông thấy, tức khắc như gặp sét đánh: \”Vãi chưởng… Anh Nghiêu đúng là người trời, đến lão đại Doãn lớp mình cũng thu phục được…\”
Hàn Mộng: \”Đáng gờm hơn lão đại thì nên gọi là lão thái à?\” [1]
[1] Lão đại (老大) thêm một chấm thành lão thái (老太).
Trần Oánh Oánh bước ra cho mỗi thằng một đấm: \”Muốn về chầu ông bà ông vải phải không?\”
Lớp A3 ở đầu kia hành lang cũng tan học, học sinh tràn ra đụng trúng ba người đang đi đến văn phòng ở đầu cầu thang.
\”Ế, hai đứa này thú vị phết, buổi trưa đánh nhau buổi chiều nắm tay?\” Không biết là ai cất tiếng: \”Chẳng lẽ đây là yêu nhau lắm cắn nhau đau trong truyền thuyết?\”
Người đó vừa dứt lời thì sau lưng đột ngột nổi lên một trận gió lạnh. Cậu ta run bắn, chỉ thấy nam thần lớp mình đi lướt qua người.
\”Chán sống rồi?\”
\”…\”
*
Văn phòng khối 11.
Trần Thục Mai ném sách giáo khoa và thước ke góc lên bàn làm việc của mình, xoay người khoanh tay nhìn hai học sinh làm việc riêng trong lớp.
Bà dạy học hơn hai mươi năm, đã từng đụng phải đủ thể loại học sinh. Không phải bà chưa từng gặp học sinh nào ngỗ ngược hơn thế này, nhưng một alpha liếc mắt đưa tình với một beta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.
\”Nói đi, chuyện gì đây?\” Bà gõ tờ giấy nháp bị xé ra đang đặt trên mặt bàn: \”Hai cậu yêu đương phải không?\”
Nếu nói vừa nãy mặt Doãn Triệt khó ở thì bây giờ y như ăn phải phân vậy: \”Sao có thể, với cậu ấy á.\”
Tưởng Nghiêu: \”… Cũng đâu cần chê thẳng mặt thế.\”
Trần Thục Mai: \”Không yêu đương lại đi vẽ dăm ba thứ tranh này? Rảnh rỗi sinh nông nổi à?\”
Tưởng Nghiêu: \”Cô ạ cô không biết đấy thôi, hôm nay em và bạn cùng bàn của em xảy ra xích mích nhỏ, em vẽ cái này là để làm lành với cậu ấy.\”
Doãn Triệt: \”Tự cậu ấy muốn vẽ, em bơ cậu ấy rồi.\” Cậu nhanh chóng phủi sạch quan hệ.
Tưởng Nghiêu trố mắt: Cậu có phải anh em của tôi không vậy?
Doãn Triệt ra chiều kỳ thị: Không chết chùm với đồ ngu ngốc.
Trần Thục Mai đập bàn tức giận: \”Trước mặt tôi còn mắt đi mày lại! Có thôi ngay không? Còn nói là không yêu đương!\”
Doãn Triệt: \”?\”
Tưởng Nghiêu: \”Cô ơi hai bọn em không yêu nhau thật mà. Nhưng dù có yêu thì cũng không vi phạm nội quy của nhà trường chứ?\”
Omega đến mười tám tuổi sẽ phát tình, dù tiêm chất ức chế cũng chỉ trì hoãn được nhiều nhất ba năm, không thể đợi đến lúc phát tình mới tìm đại một người được. Vậy nên thông thường trường học đều mắt nhắm mắt mở với việc yêu đương của học sinh, không ghi rõ trong nội quy là không được yêu sớm.
Trần Thục Mai chắc mẩm hai thằng nhóc này không chịu nói thật mà vẫn đang già mồm, chỉ mũi Tưởng Nghiêu mắng: \”Đừng có lôi cái trò này ra để qua mặt tôi, cậu xem cậu yêu đương với omega chắc?\”
Tưởng Nghiêu bỗng cảm thấy cổ tay áo bị siết chặt hơn.
Thỏ con vẫn đang nắm tay áo hắn, chỉ là từ hai ngón tay trở thành năm ngón, dùng sức rất mạnh khiến khớp xương gồ lên, thấy cả gân xanh, tay cuộn chặt làm áo đồng phục của hắn nhăn nhúm.
Con tim Tưởng Nghiêu cũng vô cớ rối bời theo.
… Bị sao vậy nhỉ?
Trần Thục Mai thấy một đứa cúi đầu còn tưởng mình gây áp lực có hiệu quả, bèn hỏi đứa cúi đầu: \”Đã nhận sai chưa? Nhận sai rồi thì viết cho tôi một bản kiểm điểm với làm một tờ đề…\”
\”Em không sai.\”
Tưởng Nghiêu nhìn thấy bạn cùng bàn của mình mở đôi môi mím chặt: \”Em biết mình không phải omega, em ghét alpha, không muốn bị người khác cho rằng em yêu đương với cậu ấy nên mới cướp vở nháp của cậu ấy, em sai ở đâu sao?\”
Trần Thục Mai sững sờ.