Sau khi Dương Diệc Lạc nói ra cái tên đó, người sốc nhất không ai khác ngoài Trương giáo chủ: \”Ai? Đường Sa Sa? Dương Diệc Lạc, em không nhớ nhầm chứ?\”
Dương Diệc Lạc gật đầu: \”Dạ, em sẽ không nhầm đâu ạ. Thầy Trương, em nhớ rõ khi ấy em rất sợ, không dám đi ra ngoài, ngồi khóc ngay tại chỗ… Lát sau Đường Sa Sa đi đến hỏi em làm sao, em không muốn bạn ấy lo nên nói là không sao. Về sau bạn ấy giúp em gọi điện thoại rồi cùng đợi mẹ em đến đón em, bấy giờ bọn em mới tách nhau ra.\”
Trương giáo chủ: \”Em nói vậy thì bạn ấy cũng nghĩ cho em lắm đó chứ, liệu trong chuyện này có hiểu lầm gì không?\”
Doãn Triệt cười khẩy.
Trương giáo chủ nghe thấy bèn hỏi cậu: \”Doãn Triệt có gì muốn nói à em?\”
\”Vâng.\” Doãn Triệt nhìn thẳng, hơi ngẩng đầu: \”Tưởng Nghiêu.\”
Giọng cậu điềm tĩnh và nghiêm túc, lên tiếng gọi Tưởng Nghiêu rất có khí thế trấn áp, mấy người lớn cũng chăm chú nhìn sang, muốn nghe thử câu tiếp theo.
\”Cậu thuật lại cho thầy Trương nghe những lời ngày hôm đó cậu nói với tôi đi.\”
Tưởng Nghiêu: \”Ngày nào tôi chả nói với cậu tám trăm câu, ý cậu là câu nào?\”
Mọi người: \”…\”
Tất cả sụp đổ.
Doãn Triệt nghiến răng: \”CÂU MÀ HÔM ĐÓ Ở NGOÀI TIỆM TẠP HÓA CẬU NGHE THẤY ĐƯỜNG SA SA NÓI ẤY.\”
Cuối cùng Tưởng Nghiêu cũng nhớ ra: \”À! Câu đấy à!\”
Hắn lập tức thuật lại những lời bàn tán về Dương Diệc Lạc mà đám người Đường Sa Sa nói hôm đó cho Trương giáo chủ. Nét mặt Doãn Triệt tốt hơn chút, tuy nhiên những người khác đều sa sầm.
\”Em cam đoan em không nói qua, ngoài em ra còn có Chương Khả, Trần Oánh Oánh và Hàn Mộng cũng nghe thấy bạn ấy nói như vậy, các bạn ấy có thể làm chứng.\” Tưởng Nghiêu nói.
Mẹ Dương: \”Em học sinh này lại đi nói con tôi như thế? Tôi phải nói chuyện với phụ huynh em ấy, dạy dỗ con thế nào mà để con không có văn hóa!\”
\”Mong chị bình tĩnh…\” Trương giáo chủ khuyên giải. Bây giờ phụ huynh ba nhà giằng co đã đủ nhức đầu, ông thật sự không muốn lớn chuyện hơn nữa, chưa kể em học sinh đó còn là cán bộ học sinh tự tay ông cất nhắc, nếu truy cứu thì bản thân ông cũng phải gánh một phần trách nhiệm không giáo dục đến nơi đến chốn. Nhưng việc đã bày ra trước mắt, mọi người đều đang chờ kết quả, ông chỉ có thể bất chấp điều tra tới cùng.
\”Haiz… Thế này đi, Tưởng Nghiêu, em đi gọi Đường Sa Sa đến đây để thầy hỏi trực tiếp em ấy.\”
\”Vâng thưa thầy Trương.\” Tưởng Nghiêu lại rất khoái chí, xoay người ra khỏi phòng.
Những người còn ở lại phòng họp đều duy trì im lặng một cách tế nhị.
Phụ huynh nhà họ Dương điềm tĩnh theo dõi tình hình, phụ huynh nhà họ Doãn bình chân như vại, nhà họ Vương thì rõ ràng hơi thấp thỏm, ông Vương hỏi nhỏ con trai mình mấy câu, không rõ nói gì mà mặt Vương Bằng Huy xanh mét, lắc đầu nguầy nguậy: \”Chắc không có ai nhìn thấy đâu… Con không để ý…\”
Ngô Quốc Chung và Trương giáo chủ bàn bạc đối sách, chốc lại nhìn mấy người lớn và tụi học sinh, cụ thể đang thảo luận điều gì cũng không nghe rõ.
Thằng nhóc Tưởng Nghiêu pha trò vừa đi thì dường như không khí lập tức trầm hẳn.
Doãn Triệt nhìn bố mình, không hiểu ánh mắt nghiêm túc của bố rốt cuộc có ý gì, mà cậu cũng không muốn hiểu lắm.
\”Con ra ngoài đợi đây.\” Cậu mở cánh cửa phòng họp đi ra ngoài.
Kiều Uyển Vân đi theo, đưa tay ra khi đến cạnh cậu: \”Tiểu Triệt không muốn gặp bố mẹ tới vậy sao con?\”
Giọng Kiều Uyển Vân luôn rất dịu dàng, khiến người ta không thể từ chối. Lần này Doãn Triệt đã quen hơn, không tránh tay mẹ rồi bị mẹ kéo lại, cậu cụp mắt nói: \”Không phải con không muốn gặp.\”
\”Lại còn không, từ khai giảng tới giờ, cuối tuần con chẳng chịu về nhà.\” Kiều Uyển Vân trách: \”Có phải tiểu Trạch nói gì với con không? Thằng bé cứ vậy đó, không biết nói câu nào tử tế, con đừng để bụng những lời nó nói, nó không có ý xấu, nó chỉ… chỉ…\”
\”Chỉ ghét con mà thôi, con biết.\” Khóe miệng Doãn Triệt xị xuống: \”Mẹ đừng lo, không phải tại em, là tự con muốn sống tự lập hơn, với lại ở trường cũng rất tốt, có cái ăn cái mặc có chỗ ở, không có gì bất tiện, sau này một tháng con về nhà một lần.\”
\”Ôi… Con toàn lý do lý trấu, mẹ không lay chuyển được con. Tự lập là chuyện tốt nhưng cũng đừng cố quá, gặp khó khăn phải nói với bố mẹ, biết chưa con?\”
\”Vâng, con biết rồi.\”
Kiều Uyển Vân xoa tóc cậu, vành mắt hoe đỏ: \”Lúc nào con cũng nhanh nhảu đồng ý nhưng mỗi lần gặp chuyện là lại giấu bố mẹ, không nghe lời chút nào, bố mẹ thật sự sợ con lại xảy ra bất trắc một lần nữa…\”
Doãn Triệt cúi nhẹ xuống để mẹ xoa đầu mình cho tiện: \”Không đâu, bố mẹ yên tâm, trong trường có thể xảy ra chuyện gì được ạ? Như hôm nay đều là chuyện nhỏ, không cần bố mẹ đến con cũng có thể giải quyết, dù con không giải quyết được thì mẹ cũng thấy rồi đấy, còn bạn con nữa mà.\”
Thật ra cậu không muốn dựa dẫm vào Tưởng Nghiêu và các bạn, lần này được Tưởng Nghiêu giúp đỡ hoàn toàn là ngoài ý muốn, nhưng nếu nói vậy thì Kiều Uyển Vân sẽ yên tâm hơn.
Quả nhiên nhắc đến chuyện này, cuối cùng Kiều Uyển Vân cũng nở nụ cười: \”Ừ, mẹ thấy rồi, cuối cùng tiểu Triệt của chúng ta cũng chịu làm quen bạn bè, mẹ rất vui. Mẹ chưa thấy cậu bạn đó bao giờ, học sinh mới chuyển đến hả con?\”
\”Vâng, mới chuyển đến kỳ này, làm bạn cùng bàn của con.\”
\”Tốt lắm, xem ra cậu ấy khá thân với con, ngày trước mẹ nhờ thầy Ngô sắp xếp vài bạn cùng bàn cho con mà con không thích, cứ đuổi hết người ta đi, bây giờ cuối cùng cũng có bạn cùng bàn rồi.\”
Doãn Triệt bất đắc dĩ: \”Mẹ, không phải con đuổi các bạn đi, là tự các bạn muốn đổi chỗ.\”
\”Con còn không ngượng mà nói thế, con không nói chuyện với bạn chẳng phải là gián tiếp đuổi bạn đi à?\”
\”Con chỉ… không muốn nói chuyện với các bạn ấy.\”
\”Vậy bây giờ muốn nói rồi sao?\” Kiều Uyển Vân mỉm cười: \”Tiểu Triệt, có phải con rất thích bạn cùng bàn của con không?\”
Tự dưng Doãn Triệt thầm giật mình.
\”Thích hay không thích gì ạ, bọn con chỉ là bạn.\”
\”Bạn bè cũng có thể phát triển thành quan hệ khác mà, tuy bạn cùng bàn của con trông bình thường nhưng chỉ cần cậu ấy thích con, mẹ và bố con sẽ không phản đối.\”
Doãn Triệt cảm thấy buồn cười, muốn nói mẹ nghĩ hoang đường quá, cậu và Tưởng Nghiêu không thể nào trở thành quan hệ đó, nhưng lời ra đến miệng lại khác: