Giờ nghỉ trưa hôm sau, lớp A1 ồn ào hơn mọi khi.
\”… Chuyện xảy ra nhanh không tưởng nổi, Diệc Lạc thấy tình hình không ổn bèn hét to \”không được chạm vào cậu ấy\” rồi giơ súng điện lao ngay vào sống mái với thằng lưu manh…\” Chương Khả nói tới đoạn xúc động lòng người, nước bọt văng tứ tung.
Trần Oánh Oánh lùi lại với vẻ ghét bỏ, lau mặt: \”Thật không? Diệc Lạc ơi không nhìn ra đấy, không ngờ cậu dũng mãnh vậy luôn.\”
Dương Diệc Lạc xấu hổ đỏ mặt: \”Không, không phải đâu, Chương Khả nói quá đó, lúc ấy tớ tưởng Doãn Triệt gặp nguy hiểm, không suy nghĩ gì đã xông lên, thật ra bây giờ nghĩ lại thì Doãn Triệt cừ như vậy, nào cần tớ giúp đỡ, tớ giúp còn thêm phiền…\”
Chương Khả xua tay: \”Đâu có! Tôi chỉ mong sao cậu giật nó thêm lúc nữa để nó đoạn tử tuyệt tôn, chứ không lại hời cho thằng lưu manh xấu xa đấy quá.\”
Trần Oánh Oánh: \”Tôi ủng hộ cả hai tay.\”
\”Không được… Tưởng Nghiêu bảo giật lâu quá sẽ chết người…\”
\”Cậu ta gạt cậu đấy, cái súng điện tự vệ lấy đâu ra mà nguy hiểm thế.\” Chương Khả nói: \”Nhưng thật sự Tưởng Nghiêu làm việc rất chu đáo, đúng là không nên đánh giá con người qua vẻ bề ngoài…\”
Ba người không hẹn mà cùng nhìn về bàn cuối cùng trong lớp…
\”Triệt Triệt đeo một tí đi, chắc chắn đáng yêu mà!\” Tưởng Nghiêu cầm bờm tai thỏ lông xù, toan đeo cho bạn cùng bàn của mình.
Doãn Triệt một tay giơ sách giáo khoa che mặt, một tay quơ túi bút đánh hắn: \”Cút cút cút!\”
Trần Oánh Oánh: \”…\”
Chương Khả: \”…\”
Dương Diệc Lạc mỉm cười: \”Từ lúc Tưởng Nghiêu đến, Doãn Triệt nói nhiều hơn.\”
Đúng là cậu đã nói nhiều hơn, từ một chữ \”cút\” biến thành ba chữ \”cút\”.
Tưởng Nghiêu cưỡng ép không có kết quả, buồn bực bỏ bờm xuống: \”Sao cậu không chịu đeo, đáng yêu biết bao.\”
\”Tôi có tham gia lễ rước khai mạc đâu, đeo gì mà đeo.\”
Đại hội thể thao của trường tổ chức vào tuần sau, mỗi lớp phải chọn một đội ngũ hình vuông gồm 20 bạn biểu diễn tiết mục trong lễ diễu hành, có giấy khen cho ba lớp được điểm cao nhất.
Lớp phó văn nghệ của A1 là Hàn Mộng. Hắn là đứa thích bung xõa bày trò, mỗi dịp có hoạt động thế này đều hăng hái xông pha, đề xuất hắn nghĩ ra bao giờ cũng gây sốc tập thể.
May thay có Trần Oánh Oánh áp chế hắn, cuối cùng chốt phương án đeo bờm tai thỏ nhảy nhạc Nhật đáng yêu, Hàn Mộng gào lên: \”Chán chết! Chẳng có gì hay!\”
Đáng lẽ hắn đã định để cả bọn mặc trang phục thỏ gợi cảm, kể cả alpha.
Trần Oánh Oánh: \”Mẹ nó tự ông muốn mặc chứ gì.\”
Tưởng Nghiêu bị ép đi cho đủ số, được phát một chiếc bờm tai thỏ, càng nhìn càng cảm thấy hợp với bạn cùng bàn thỏ con của mình nên đã kì kèo xin xỏ cậu đeo, xém chút bị đạp ngã lần hai.
Hắn đang định mặt dày hỏi thêm lần nữa thì Ngô Quốc Chung đi vào cửa trước lớp học.
Cả lớp tức khắc trật tự hơn, tiếng nói chuyện cũng nhỏ xuống. Ngô Quốc Chung nhìn trái ngó phải khóa chặt mục tiêu: \”Dương Diệc Lạc với Doãn Triệt đến văn phòng thầy.\”
Doãn Triệt không nói một lời đứng dậy, cực kỳ vui lòng rời xa bạn cùng bàn thần kinh của mình.
Tưởng Nghiêu cũng đứng lên theo: \”Tại vụ hôm qua phải không? Cậu đưa ghi âm cho lão Ngô rồi à?\”
\”Ừ, đưa sáng nay, thầy bảo sẽ giải quyết.\”
\”Coi bộ có kết quả rồi, tôi đi với cậu.\”
Doãn Triệt dừng chân: \”… Cậu bỏ cái kia xuống đã.\”
Tưởng Nghiêu thờ ơ ném lên bàn: \”Không đeo thì cậu cũng là thỏ con, cái mác này không gỡ được đâu.\”
Đến văn phòng, lão Ngỗ dẫn ba người họ vào phòng họp nhỏ bên trong.
Doãn Triệt đi trước, vừa vào cửa đã đột ngột đứng hình.
\”Chắn đường rồi đấy.\” Tưởng Nghiêu vòng qua cậu, ngước mắt thì thấy phòng họp có cả đống người.
Ngoài lão Ngô và Trương giáo chủ, phòng họp còn có Vương Bằng Huy cùng phụ huynh ba bên.
Đúng là chiến trường khốc liệt mà.
Tưởng Nghiêu nhìn một cái là nhận ra ngay bố mẹ Doãn Triệt dựa vào ngoại hình. Một alpha nam dáng vẻ nghiêm nghị và một omega nữ xinh đẹp dịu dàng ngồi trên sô pha trong phòng họp, sắc mặt không tốt lắm, mẹ Doãn thấy Doãn Triệt thì lập tức đi sang:
\”Tiểu Triệt, sao con có thể làm chuyện nguy hiểm như vậy, cũng không nói với bố mẹ một câu.\”
Doãn Triệt nghiêng người tránh tay mẹ mình: \”Bố mẹ không cần đến, tự con có thể giải quyết.\”
\”Con có thể giải quyết cái gì?\” Doãn Quyền Thái hỏi bằng thái độ lạnh lùng: \”Lén ghi âm? Sử dụng súng điện? Ai dạy con mấy thứ bất chính đó, nếu không cẩn thận là phạm pháp đấy con biết không?\”
Doãn Triệt mím môi im ỉm như đang chuẩn bị tinh thần, khi Tưởng Nghiêu tưởng cậu sắp trả treo thì cậu lại nói: \”Con xin lỗi.\”
Dương Diệc Lạc cất giọng yếu ớt: \”Chú ơi… súng điện là, là cháu dùng… Doãn Triệt cũng vì muốn giúp cháu nên mới lén ghi âm…\”
\”Diệc Lạc, bố mẹ người ta đang nói chuyện, con đừng xen vào.\” Mẹ Dương đưa mắt ra hiệu.
Dương Diệc Lạc: \”Con nói thật mà…\”
Dương Diệc Lạc không hiểu ánh mắt mẹ mình, thế nhưng Tưởng Nghiêu hiểu.
Nhà họ Doãn có tiền có thế, dù xích mích với nhà họ Vương cũng có tiền có thế thì cũng không bị tốn thất. Nhưng gia đình Dương Diệc Lạc điều kiện bình thường, chắc hẳn bố mẹ cậu không muốn cứng chọi cứng với nhà họ Vương, định bụng mượn tay nhà họ Doãn để dạy dỗ nhà họ Vương.
Đấu đá giữa người lớn phức tạp hơn trò hục hặc vặt vãnh của trẻ con nhiều.
Là học sinh duy nhất mà phụ huynh không có mặt, Tưởng Nghiêu chẳng cần kiêng nể ai, ho hai tiếng cực kỳ phách lối, thành công thu hút sự chú ý của mọi người.
Trương giáo chủ: \”Em này đến đây làm gì? Không ai gọi em mà nhỉ?\”
Tưởng Nghiêu: \”Thưa thầy Trương em là Tưởng Nghiêu, bạn thân nhất của Doãn Triệt…\”
Doãn Triệt: \”Cậu ấy tự phong thôi.\”
\”… Khụ, cũng là người chứng kiến toàn bộ sự việc.\” Tưởng Nghiêu nhìn Vương Bằng Huy, cười toe toét: \”Em còn gọi người khiêng cậu bạn này đến phòng y tế đấy ạ.\”
Vương Bằng Huy đáp lễ bằng một nụ cười chân thành: \”Cảm ơn nhá người anh em!\”
Ông Vương cốc đầu gã: \”Cảm ơn cái con khỉ! Không nhận ra chúng nó cùng một giuộc à!\”
\”?!\”
Tưởng Nghiêu: \”Bác đây hẳn là bố cậu đúng không? Để tôi đoán nhé, hôm nay ba người nhà cậu tới đây vì muốn nghe giải thích?\”
Ông Vương: \”Nói nhảm, con trai tôi hôm trước thì bị học sinh trường các người rạch trúng, hôm sau lại bị học sinh trường các người giật điện ngất, bây giờ các người còn đến trường con tôi tố cáo, nếu không đòi một lời giải thích hợp lý thì con tôi bị đuổi học mất chứ còn!\”
Doãn Triệt: \”Cậu ta nên bị đuổi học lâu rồi.\”