Sáng thứ hai, một tin tức chấn động quét sạch trường Trung học số 1 như gió lớn trong ngày đông giá rét.
Trùm trường từng tỏ tình rầm rộ trước mặt bàn dân thiên hạ, cuối cùng cũng bị đá.
Tin tức bắt nguồn từ tối chủ nhật, có người nghe thấy phòng 306 vẳng ra tiếng tranh cãi gay gắt, vừa ném đồ vừa gào thét.
\”Không phải tôi bảo cậu ở nhà đợi tôi đừng chạy lung tung sao? Hả?\”
Học sinh lớp A1 nghe tiếng chạy tới nơi, trông thấy trong phòng cực kỳ bừa bộn.
Doãn Triệt đứng đối diện Tưởng Nghiêu, nét mặt lạnh nhạt trước sau như một: \”Việc đã xảy ra rồi, bây giờ cậu trách tôi có tác dụng gì?\”
\”Không trách cậu lẽ nào trách tôi?\”
Bọn Quách Chí Hùng bám lên cửa, dè dặt hỏi dò: \”Anh Nghiêu… Sao đấy? Sao nổi nóng vậy?\”
\”Các cậu đi mà hỏi cậu ấy.\” Tưởng Nghiêu xoay người bỏ đi: \”Tôi nhịn hết nổi rồi, xin lỗi, chia tay đi.\”
Cả ngày thứ hai trong trường đều bàn tán chuyện này.
Thi cuối kỳ vừa kết thúc, tụi học sinh ai nấy đều rảnh rang, hóng hớt sục sôi ngất trời khiến sự việc nhanh chóng lan truyền rộng rãi.
Không ai biết nguyên nhân cụ thể, đến tận khi có người phát hiện ra một chi tiết.
Chỗ tuyến thể của Doãn Triệt có một dấu răng mới.
Kết hợp với lời nói và thái độ kiên quyết của Tưởng Nghiêu khi đó… Chẳng lẽ Doãn Triệt bị người khác đánh dấu ngoài ý muốn.
Đây là giới hạn của bất cứ alpha nào, dù trước đây mặn nồng đến đâu chăng nữa cũng có khả năng rạn nứt quan hệ.
Như vậy xem ra hai người chia tay là cực kỳ hợp tình hợp lý.
Chương Khả không tin, tìm cách chứng thực từ đương sự: \”Anh Nghiêu, những gì bọn nó nói là giả đúng không?\”
Tưởng Nghiêu mất kiên nhẫn trả lời: \”Đừng hỏi nữa, không muốn nhắc.\”
Vì thế tin đồn lại chân thực hơn.
Sau một ngày, lời đồn đại càng lan càng điên rồ, thậm chí có người đi hỏi Doãn Trạch: \”Nghe nói anh mày bị alpha khác đánh dấu, Tưởng Nghiêu nổi giận đùng đùng đòi chia tay với cậu ta, chuyện là thật à?\”
\”Đờ mờ mày mới…\” Doãn Trạch dừng khựng, nhịn lại: \”Ai biết, anh ta liên quan quái gì đến tao.\”
*
Tiết chữa đề thi.
Giáo viên trên bục giảng chữa bài văng nước miếng, học sinh lớp A1 ở dưới lại không nhịn được liếc trộm bàn cuối.
Hai đại ca, một người vắt chân lên ghế không buồn cầm bút, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm ai là người nấy lo sợ nơm nớp; người còn lại không khác bình thường, một mực chăm chú nghe giảng, không liếc bên cạnh lấy một cái.
Suốt hai ngày trời, cả hai không nói với nhau câu nào.
Chia tay là chuyện gần như ván đã đóng thuyền.
Hết tiết, Hàn Mộng lấy can đảm cản đường Tưởng Nghiêu: \”Không cần thiết phải vậy chứ anh Nghiêu, chút chuyện cỏn con thôi mà. Tôi biết trong lòng ông không thoải mái, nhưng anh Triệt cũng đâu muốn xảy ra chuyện như thế… Nghĩ mà xem trước đây hai bọn ông thắm thiết cỡ nào, tiếp tục khoe tình yêu đi, tôi không nói hai ông nữa đâu.\”
\”Không phải chuyện cỏn con, đối với tôi đây là chuyện không thể chấp nhận.\” Tưởng Nghiêu huých vai hắn: \”Dù sao tôi cũng chịu đủ tính tình cậu ấy từ lâu rồi.\”
Đúng vậy, bình thường Doãn Triệt đối xử lạnh nhạt bạo lực với Tưởng Nghiêu ra sao, tất cả các bạn đều nhìn thấy.
Hàn Mộng không can được người này, chỉ có thể đi can người kia: \”Anh Triệt, chắc chắn Tưởng Nghiêu nóng giận quá thôi, cậu đừng trách cậu ta, mấy ngày nữa lại êm đẹp ấy mà!\”
\”Các cậu mặc kệ đi.\” Doãn Triệt đi lướt qua vai hắn: \”Cũng đừng nhắc chuyện này nữa, tôi không muốn nhớ lại.\”
Hàn Mộng sững sờ, trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh đáng sợ.
Đêm tối gió lộng, một omega nóng bừng mất tỉnh táo đi tìm alpha của mình, nhưng bất hạnh thay lại bị người xa lạ cưỡng ép cắn tuyến thể đánh dấu… Quá bi thảm.
*
Chiều thứ tư, tổng kết toàn trường.
Hiệu trưởng phát biểu tổng kết học kỳ trong hơn một tiếng, học sinh trong hội trường mơ màng buồn ngủ.
\”Sau đây xin mời đại diện học sinh lên phát biểu.\”
Tất cả học sinh lập tức phấn chấn tinh thần.
Doãn Triệt cầm bài phát biểu lên bục, bên dưới thì thầm nói chuyện riêng không ngớt, Trương giáo chủ không thể không duy trì trật tự: \”Im lặng! Đại diện học sinh phát biểu trong buổi tổng kết hôm nay là em Doãn Triệt lớp 12A1, điểm bình quân hai kỳ thi quan trọng gần đây xếp hạng nhất, tài đức vẹn toàn…\”
\”Ều…\” Dưới sân khấu nhao nhao rít lên.
Cảm xúc tích tụ một học kỳ đã đạt đến đỉnh điểm.
E rằng đây là lần phát biểu mất khống chế nhất trong lịch sử trường Trung học số 1, ngay cả sự áp bức của Trương giáo chủ cũng không thể kiểm soát hàng nghìn học sinh.
Doãn Triệt nói được nửa chừng, thậm chí còn có người gào to \”xuống đi\”, dấy lên một tràng cười vang.
Hôm nay Doãn Triệt mặc đồng phục lịch sự, sơ mi trắng thắt cà vạt, tư thế thẳng tắp, đứng trên bục hệt như cây bạch dương kiên cường, ánh đèn hắt lên lưng cậu kéo thành cái bóng lẻ loi trơ trọi.
Cậu hứng lấy tiếng phàn nàn từ bốn phương tám hướng, cụp mắt tiếp tục bài phát biểu của mình.
Thi thoảng cậu ngước mắt nhìn xuống dưới, chừng như đang kiếm tìm một bóng dáng nào đó.
Tuy nhiên bên dưới đông nghìn nghịt, không biết phải tìm từ đâu.
Lúc cậu phát biểu xong đi ra cánh gà, có học sinh ngồi mé ngoài trông thấy cậu lau mắt.
Đúng là hả hê.
Cũng có học sinh ngập ngừng: \”Có phải quá đáng quá rồi không?\”
Người khác trả lời: \”Quá đáng cái gì? Lúc cậu ta bắt nạt bạn học không quá đáng chắc?\”
\”Nhưng tao chưa tận mắt nhìn thấy cậu ta bắt nạt ai…\”
\”Ai cũng nói như thế, còn giả được à?\”
…
Sau khi trừng trị trùm trường bắt nạt bạn bè, tụi học sinh tự cảm thấy hả dạ, phấn khởi tan học về nhà với kỳ nghỉ đông ngắn ngủi nhưng vui sướng.
Lớp 12 chỉ được nghỉ mười ngày, hết Tết Âm lịch không bao lâu là phải quay lại trường, vỏn vẹn mười ngày nhưng bài tập còn nhiều gấp rưỡi nghỉ hè.
Các bạn lần lượt ra về, tiếng than vãn thấu trời dần dần thưa thớt.
Hàn Mộng khoác cặp nhìn bóng người ngồi yên lặng nơi góc lớp, đắn đo có tiến lên hay chăng.
Trần Oánh Oánh kéo hắn đi: \”Nên an ủi thế nào vừa nãy tôi đã an ủi hết rồi, để cậu ấy yên tĩnh một mình đi.\”
Mặt trời ngả về Tây.
Đến khi con đường rợp bóng cây dưới tầng không còn học sinh, Doãn Triệt thu tầm mắt, xách cặp ra khỏi lớp.
Tòa nhà dạy học vắng vẻ.
Lúc ra đến đầu cầu thang, có tiếng bước chân tiến về phía cậu.
\”Sao cậu còn chưa về?\” Đường Sa Sa hỏi.
Doãn Triệt đi thẳng, không trả lời.
Đường Sa Sa kéo cậu lại: \”Này, nói chuyện với cậu đấy.\”
Doãn Triệt dừng bước quay đầu: \”Có việc gì sao?\”
Đường Sa Sa cắn môi như thể rất khó mở lời, nhưng cuối cùng vẫn nói: \”Giúp tôi được không? Tô Kỳ mới bị một alpha đầu cấp gọi đi, tôi đợi mãi không thấy cậu ấy về, tôi sợ cậu ấy gặp chuyện, cậu đi xem với tôi được không?\”
Doãn Triệt nhìn cậu ta một chốc: \”Đi thôi.\”
Đường Sa Sa dẫn cậu tới rừng cây nhỏ, tuy nhiên không thấy bóng ai, vài vệt nắng chiều tà len qua cành cây trơ trụi, càng ngày càng yếu.
\”Quái lạ, tôi nhớ tên kia bảo tới đây mà.\” Đường Sa Sa nghi hoặc: \”Lẽ nào hai người họ đi rồi?\”
Doãn Triệt lẳng lặng nhìn cậu ta.
Đường Sa Sa giống kiểu bề ngoài lạnh lùng bên trong ấm áp, mặt mày toát ra vẻ ngạo mạn rất rõ ràng, tóc ngắn trông càng thêm già dặn.