Kinh thành, trong Túy Hương Cư.
Trần Phong ngồi ở sảnh chính ngay vị trí cạnh cửa sổ, cầm chén rượu nhấp từng ngụm nhỏ. Hắn thật sự không dám uống nhiều, hôm qua bệ hạ giao cho hắn một nhiệm vụ, đó là phải ngồi im ở chỗ này, chú ý xem có dị thường hoặc có những ai hành tung kì lạ ra vào nhã gian lầu hai.
Mà nhã gian kia, chính là nơi Vu Hành bị giết lúc trước.
Nơi hắn đang ngồi vừa hay đối diện với nhã gian kia. Mặc dù không rõ ý đồ của bệ hạ là gì, nhưng Trần Phong vẫn cẩn trọng mua bầu rượu, chậm rãi thưởng thức.
Rượu ở Túy Hương Cư không rẻ, nếu như ngồi uống cả ngày không biết bổng lộc của hắn có đủ hay không nữa, bệ hạ nói để hắn lập công chuộc tội, vậy bổng lộc này khẳng định là không thể tìm bệ hạ đòi rồi.
Trần Phong ngồi đến tận trưa, cũng không thấy có điều gì kì lạ, cũng không thấy ai khả nghi, nhã gian lầu hai kia đến giờ vẫn chưa từng có ai đi vào.
\”Tiểu nhị, tìm chỗ trên lầu hai cho ta, chuẩn bị chút rượu ngon và thức ăn mang lên.\” Chợt có mấy nam nhân trung niên bụng phệ bước vào, dặn dò tiểu nhị mấy câu sau đó lên lầu.
Tiểu nhị ngượng ngùng cười, \”Các vị khách quan, thật xin lỗi, trên lầu hiện tại đã đầy khách, nếu không các vị ngồi đợi chút? Sảnh chính hiện tại vẫn còn dư chỗ, các vị có thể ngồi nghỉ ngơi ở đây, nếu như đợi không nổi có thể ở đây dùng bữa…\”
\”Được rồi được rồi, chúng ta đổi chỗ khác.\” Những người kia nghe xong không vui, xoay người rời đi, tiểu nhị lễ phép tiễn người ra cửa, cũng không có ý muốn giữ lại.
Mấy chuyện này khách đương nhiên sẽ không chú ý, thế nhưng Trần Phong vẫn luôn nhìn chằm chằm vào lầu hai chợt cảm thấy kì lạ, hắn không biết những phòng khác ở lầu hai có đầy khách hay không, nhưng gian phòng kia từ đầu đến cuối vẫn chưa từng có vị khách nào bước vào, vì sao tiểu nhị lại nói là phòng đã đầy khách? Là do quên hay là có nguyên nhân khác?
Trần Phong đảo mắt tiếp tục uống rượu.
Đến trưa, Túy Hương Cư càng ngày càng đông khách, số lượng khách ra vào tấp nập vô cùng, chỉ là gian phòng kia vẫn không hề có ai vào, tiểu nhị dường như hoàn toàn quên đi chuyện này.
Bỗng nhiên, một cây gậy chậm rãi thò vào từ cửa sổ, định chạm vào vai của hắn, Trần Phong một tay bắt được, quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Tưởng Lăng mỉm cười đứng ngay ngoài cửa sổ, khoe ra hai hàm răng trắng đều ngay ngắn.
Trần Phong đoạt lấy cây gậy, vứt ra bên ngoài, nói: \”Bên ngoài lạnh, vào đây đi.\”
Trần Phong ngồi là bàn hai người, nhưng chủ quán cũng biết rõ thân phận hắn, cho nên mặc dù còn dư chỗ cũng không để ai đến quấy rầy hắn.
Tưởng Lăng trước đây là công tử ăn chơi nổi danh khắp kinh thành, tiểu nhị ở Túy Hương Cư gặp hắn là chuyện như ăn cơm bữa, vừa nhìn thấy người bước vào đã vội vàng nhiệt tình đón tiếp: \”Tưởng Công tử nhiều ngày không gặp, mặt mũi càng thêm sáng láng nha.\”