Mặt sau Ngọa Vân Lâu giáp với một dãy lớn nhà của dân thường bị bỏ trống, giống như Lưu Vệ nói, những đứa trẻ vừa mới bị lừa đến sẽ bị giam lại ở đây để quản giáo.
Chu Hồng Nghiệp dẫn theo đám người Tiêu Cư Mạo đến bên ngoài dãy nhà, nói: \”Chính là nơi này, nhưng ta không biết bọn họ bị mang đến nơi nào.\”
Đàm Thời Quan nhìn thoáng qua Vạn Bằng đang gấp gáp theo tới: \”Ngươi là khách, không cần đi theo.\”
Vạn Bằng hạ quyết tâm muốn ngay chỗ này giết người hủy thi, cho nên chẳng muốn che giấu làm gì nữa, nơi này đều là người của bọn hắn, Đàm Thời Quan cùng với kẻ còn lại không biết rõ tên cùng lắm chỉ là hai mạng, cộng thêm một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa, sao có thể chạy thoát khỏi thiên la địa võng ở đây được?
Hắn xùy cười một tiếng, \”Định Quốc công, ngài với Uy viễn hầu luôn thích xen vào việc của người khác như vậy sao?\”
Tiêu Cư Mạo cười tủm tỉm, thật ra người muốn lo chuyện bao đồng chính là trẫm đó, còn hai người họ chẳng qua là tay chân của trẫm.
\”Đại khái là vậy.\” Đàm Thời Quan lười nói nhảm với hắn, nói với Bảo phụ, \”Thả đám trẻ các ngươi lừa đến ra đây.\”
Bảo phụ cười nói: \”Định Quốc công đang kể chuyện cười sao, chỗ này của bọn ta là tự nguyện đến kiếm ăn, nào có chuyện lừa ai đến? Vị tiểu công tử này, chuyện này không thể lấy ra đùa được đâu nha.\” Hắn nói xong, rũ mắt nhìn Chu Hồng Nghiệp, sát ý lóe lên trong con ngươi.
Chu Hồng Nghiệp cảm thấy sau lưng đột nhiên lạnh toát, nhưng vẫn cứng cổ nhìn thẳng đối phương, dù sao trong mắt hắn, ngoại trừ Hoàng thượng thì Định quốc công vẫn lớn nhất, hắn không sợ!
Nhưng hắn không nghĩ đến, đối với một số ít người, Hoàng thượng cũng dám giết, huống chi là một tên Định quốc công.
Vạn Bằng đang định hạ lệnh, chợt nghe Đàm Thời Quan hời hợt nói, \”Ngươi theo đến đây chẳng qua là tự mình nhảy vào hố lửa.\” Không đợi Vạn Bằng kịp phản ứng, Đàm Thời Quan đột nhiên ra tay bóp chặt lấy cổ họng hắn, lôi đến chắn trước người.
\”Thật ra bổn Vương cũng không rõ lắm, đám người kia liệu có lo cho tính mạng của ngươi hay không.\”
Đàm Thời Quan vừa dứt lời, chỉ thấy đám người xung quanh ban đầu tựa như thường dân trên phố, đột nhiên trở thành một đám võ sĩ cơ bắp, đều cầm đao kiếm trong tay, vây đám người Tiêu Cư Mạo lại.
Vạn Bằng giãy dụa kịch liệt! Hai mắt trừng lên nhìn về phía Bảo phụ.
Mặc dù hắn là người của Vạn phủ, nhưng hắn biết rõ, nếu như tình huống dưới mức độ này, người kia tuyệt đối sẽ chôn hắn cùng với tất cả những ai có mặt ở đây, Vạn phủ chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ bị người ta khống chế mà thôi!
Bảo phủ cười khẩy, \”Thật có lỗi, Vạn công tử, muốn trách thì chỉ có thể trách chính ngươi vô dụng, thành con tin trong tay kẻ khác, chủ thượng sẽ nhớ công lao này của ngươi.\” Đám Tiểu quan cỏn con như bọn hắn đây định đoạt mạng sống của Vạn Bằng đương nhiên là không được, thế nhưng một khi thật sự chạm đến lợi ích, nên chết thì vẫn phải chết.