[Hoàn] [Đam Mỹ Edit] Nhiếp Chính Vương Hôn Mèo Mỗi Ngày – Chương 52: Trẫm không thể rời khỏi Định quốc công – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Đam Mỹ Edit] Nhiếp Chính Vương Hôn Mèo Mỗi Ngày - Chương 52: Trẫm không thể rời khỏi Định quốc công

Tiêu Cư Mạo hôm nay không thể không nhảy xuống nước giải nhiệt, sau đó đi lên không ngâm lại trong nước ấm, lông cũng lau không khô mấy, bây giờ lại hứng gió. Lúc đầu cảm thấy không vấn đề, nhưng ở trong ngực Đàm Thời Quan thêm chốc lát đã cảm thấy đầu óc hơi choáng váng. 

Đàm Thời Quan nghe hô hấp của hắn, nghĩ là hắn ngủ rồi, nhưng chờ về đến sơn trang mới phát hiện Tiêu Cư Mạo dường như không ổn. 

Hơi thở nóng hổi, trên người cũng nóng, gọi cũng không tỉnh, chẳng lẽ là bệnh rồi?

Nghĩ như vậy, nam nhân vội vàng chuyển hướng, đi đến viện của Chu Thạc. 

Lúc này đã là giờ Dần, Chu Thạc vốn đang say giấc nồng đột nhiên bị ai đó xốc chăn lên, sau đó bị lay tỉnh. 

Mở mắt ra liền thấy bên giường có một bóng đen cao lớn đứng đó, còn chưa kịp la lên đã nghe bóng đen nói chuyện: \”Nguyên Bảo bệnh rồi, ngươi mau đến xem thử.\” 

Nội tâm Chu Thạc  có một ngàn con thảo nê mã chạy rầm rầm qua, thế nhưng dưới uy hiếp của Đàm Thời Quan vẫn không thể không ngồi dậy.  

\”Ngay cả đèn cũng không thèm thắp lên, ngươi bảo ta xem kiểu gì hả?\” Hắn dụi mắt, ngáp một cái to, cố ý trả thù nói. 

Quả nhiên, Đàm Thời Quan nghe xong lập tức xoay người đi thắp đèn, trong phòng lập tức sáng lên.

Chuyện liên quan đến Nguyên Bảo, Đàm Thời Quan đương nhiên so với hắn càng gấp hơn nhiều, Chu Thạc xấu xa nghĩ nghĩ, đợi lát nữa nhất định bảo tên này làm gì hắn nhất định sẽ làm cái đó.  

\”Nguyên Bảo hình như bị sốt.\” Đàm Thời Quan bế Nguyên Bảo đưa đến trước mặt hắn. 

Chu Thạc định thần nhìn lại, chỉ thấy mèo con bình thường kiêu ngạo lại lười biếng, lúc này uể oải nằm trong ngực Đàm Thời Quan, im lặng khép mắt, trông mà đau lòng. 

Chu Thạc lấy hòm thuốc ra, chỉ qua giường nhỏ kế bên, \”Đặt xuống đó, ta kiểm tra cho nó thử.\”  

Đàm Thời Quan làm theo, Chu Thạc đến nhìn chốc sau, nói: \”Đúng là sốt rồi, ta lấy cho ngươi ít thuốc, nhớ cho nó uống, đợi sau khi ra mồ hôi xong thì sẽ tốt lên.\”

Đàm Thời Quan cũng đã thấy tình trạng bị sốt của người khác, trên lí thuyết mà nói thì đúng là chỉ cần ra mồ hôi sẽ ổn, cho nên ôm lấy Tiêu Cư Mạo đi thẳng tới phòng bếp.

Thời niên thiếu hắn đã đi vào quân doanh, năng lực độc lập tự gánh vác rất mạnh mẽ, chuyện nấu chút thuốc này đối với hắn dễ như trở bàn tay.

Đặt Tiêu Cư Mạo vào trong vạt áo, sau đó thổi lửa, sau khi lửa cháy nam nhân đến gần đặt hai tay cạnh ngọn lửa, bao bọc Tiêu Cư Mạo bên trong, vừa nấu thuốc vừa lấy chút hơi nóng. Chu Thạc nói, chỉ cần ra mồ hôi sẽ hạ sốt, cách này có lẽ sẽ có hiệu quả. 

Lửa nhỏ nấu thuốc cần thời gian rất lâu, Đàm Thời Quan vẫn luôn ở bên cạnh canh giữ không rời nửa bước, mu bàn tay vì che chở cho Tiêu Cư Mạo bị lửa hun đỏ bừng, trên người mồ hôi cũng tuôn không ngớt, nam nhân vươn tay chạm thử vào mèo bệ hạ, thấy trên người hắn cũng ra được ít mồ hôi, lúc này mới yên lòng. 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.