Tiêu Cư Mạo theo Đàm Thời Quan đi dạo gần nửa thành Giang Lăng, sau đó mới trở về sơn trang Vân Tiêu.
Đàm Liệt thấy chỉ có một người một mèo trở về, không khỏi thắc mắc: \”Trường Hiên với Tiêu Phàm đâu?\”
\”Bọn chúng đi chơi với tiểu bằng hữu Chu gia.\” Đàm Thời Quan ngồi xuống, thuận tay rót cho Tiêu Cư Mạo cốc nước, lại nói tiếp: \”Đại ca, ngươi có biết gì về Thái phủ ở thành Nam không?\”
Đàm Liệt ngẩn người, nghi ngờ nói: \”Ngươi hỏi chuyện này làm gì?\” Trong lúc nói, trong mắt hiện lên ý khinh bỉ thấy rõ.
Đàm Thời Quan lắc đầu, \”Không có gì, hôm nay ở trên đường nhìn thấy người của Thái phủ, cho nên có hơi hiếu kì, ta nhớ lúc ta rời nhà thành Giang Lăng vẫn chưa hề có Thái phủ này xuất hiện.\”
Đàm Liệt hừ lạnh một tiếng, \”Chẳng qua là mấy thứ hạ lưu mà thôi, không có gì đáng nói.\”
Đàm Thời Quan nghe vậy cũng không hỏi nữa, lần này hắn bí mật đến điều tra Thái phủ, cũng không muốn để sơn trang Vân Tiêu bị kéo vào.
\”Đại ca, ta về phòng trước .\”
Đàm Liệt phất phất tay, \”Ngươi làm việc của ngươi đi, nếu có gì cần, cứ việc nói với đại ca, không cho phép xằng bậy khiến bản thân bị thương.\”
Đàm Thời Quan cười cười đáp ứng, sau đó ôm Tiêu Cư Mạo vào thư phòng, lấy bức họa trong tay áo ra ngoài trải lên mặt thư án.
Bên trên bức họa vẽ một con mèo quýt màu sắc lông rất xinh đẹp sinh động, chân trước đang chồm lên nhào về phía một con bướm đang bay, vừa ngây thơ vừa đáng yêu.
Tiêu Cư Mạo nghĩ thầm, Lâm Tĩnh Xu vẽ hắn thành tranh cũng không hỏi ý của hắn, cũng may là vẽ không tệ.
\”Thích không, ta mang theo nó hồi cung nhé?\” Đàm Thời Quan thấy mèo bệ hạ nhìn chăm chú, không khỏi nói.
Tiêu Cư Mạo nghe vậy nhẹ gật đầu.
Lúc này Lưu Vệ ở bên ngoài cửa gõ một cái, sau khi được Đàm Thời Quan cho phép mới đẩy cửa bước vào, đi đến trước thư án nói: \”Thiếu gia, thuộc hạ đã đi điều tra, Thái Lập kia nghe nói gia tài bạc triệu, phú khả địch quốc, của cải vào túi của hắn đa số đều là do cướp giật chèn ép người ta mà có, ở thành Giang Lăng tiếng tăm cực tệ, mọi người xung quanh đây đều rất bất bình nhưng lại không dám nói gì.\”
\”Tình hình Thái phủ bây giờ thế nào?\”
\”Thái Lập thê thiếp thành đàn, nhưng nghe nói năm nay đã qua bốn mươi rồi vẫn chưa có một mụn con nào, ngay cả con gái cũng không có, nhiều tiểu thiếp đều do hắn trắng trợn bắt đem vào trong phủ, hình như ngay cả chính thê cũng lai lịch không rõ.\”
Tiêu Cư Mạo: \”…\” Không có con cái, này rõ ràng là báo ứng còn gì?
\”Ta bảo ngươi tra về vị Tịnh phu nhân kia thì sao?\”
Lưu Vệ gật đầu, mặt lộ ý mừng, \”Tịnh phu nhân này chính là tỷ tỷ ruột của Đới Vinh, Đới Nhu.\”
Đới Vinh lúc ở chùa Bạch Long lo lắng tỷ của mình sẽ bị dày vò đến chết, thực không ngờ Đới Nhu không những không chết, còn từ trong khốn cảnh đi lên, phỏng chừng ở Thái phủ địa vị không thấp.