[Hoàn] [Đam Mỹ Edit] Nhiếp Chính Vương Hôn Mèo Mỗi Ngày – Chương 46: Hình như Trẫm có hơi cặn bã – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn] [Đam Mỹ Edit] Nhiếp Chính Vương Hôn Mèo Mỗi Ngày - Chương 46: Hình như Trẫm có hơi cặn bã

Đàm Thời Quan rời nhà mấy chục năm lần này đột ngột trở về, Đàm Liệt đương nhiên rất vui mừng, tối đến lúc dùng bữa cố ý dặn dò nhà bếp chuẩn bị rất nhiều món ăn mà hồi nhỏ Đàm Thời Quan thích ăn, người trong nhà ngồi lại cùng một bàn, ăn uống rất chi là vui vẻ thoải mái. 

Chu Chiêu chuẩn bị hai phần thức ăn cho mèo, vốn định để trên đất rồi cho chúng tự đến ăn, Tuyết Cầu đương nhiên quen đãi ngộ như vậy rồi. Vừa nghe được mùi thơm của thức ăn lập tức nhảy xuống khỏi ngực của Tiêu Phàm, chạy đến trước bát thức ăn bắt đầu ăn ngon lành.  

Tiêu Cư Mạo thì yên lặng ngồi trên đùi Đàm Thời Quan, không hề có ý định nhảy xuống đi ăn. 

\”Nhị thiếu gia, mèo này của ngài?\”

Đàm Liệt cũng mở miệng nói: \”Thời Quan, ngươi mau bỏ nó xuống, ăn cơm.\” 

Tiêu Cư Mạo híp mắt, nhàn nhạt liếc nhìn Đàm Liệt, trên mặt mèo tràn ngập ý không vui. 

Đàm Thời Quan lặng lẽ bóp bóp móng vuốt của hắn, tranh thủ an ủi đôi chút, sau đó nói: \”Nguyên Bảo bình thường đều do ta đích thân cho ăn, nó hẳn là muốn ăn cùng với ta.\” 

Đàm Liệt: \”…\” Đệ của hắn rõ ràng đâu phải nuôi thú cưng, là nuôi tổ tông thì có! 

Nhưng mà, giang hồ không câu nệ tiểu tiết, muốn ăn cùng thì cứ ăn đi.

Thế là, trên bàn ăn, Cận Lam gặp thức ăn cho Quý Trường Hiên, Tiêu Phàm. Còn Đàm Thời Quan thì cho Tiêu Cư Mạo ăn, Đàm Liệt nhìn một hồi liền không vui, \”Thời Quan, bản thân ngươi từ nãy đến giờ đã ăn được bao nhiêu đâu, đừng cho nó ăn nữa, nó đã đủ mập rồi.\”

Tiêu Cư Mạo vừa hài lòng uống xong một ngụm canh, nghe vậy lập tức trừng Đàm Liệt một cái. Ngươi lại bảo trẫm béo, sau này trẫm sẽ bắt luôn Đàm Thời Quan ở trong cung, ngươi có muốn gặp cũng đừng có mà mơ! 

Đàm Thời Quan cười cười, \”Không mập.\” Nói rồi tiếp tục cho mèo bệ hạ ăn.

Cận Lam dịu dàng cười, ở dưới bàn giật giật vạt áo Đàm Liệt, \”Thời Quan hiếm thấy lại yêu thích động vật này nọ như vậy, chàng cũng đừng bận tâm làm gì.\” Dù nói thế nào đi nữa, Nhị đệ cũng đã trưởng thành, không còn nhỏ nữa, lại còn là Định quốc công của Tiêu quốc, A Liệt vậy mà cứ xem hắn là đứa trẻ mà đối xử mãi. 

Tiêu Cư Mạo cảm thấy, Đại tẩu của Đàm Thời Quan gả cho đại ca của hắn thực sự là rất đáng tiếc. 

Đàm Liệt nghe phu nhân mình nói vậy, đành phải bỏ xuống biểu cảm ghét bỏ mèo bệ hạ, tiếp tục ăn cơm. 

Cơm ăn được một nửa, dường như nghĩ tới chuyện gì, Đàm Liệt đoạn gác lại bát đũa, cả người đột nhiên nghiêm túc, chau mày nói: \”Thời Quan, trước đó ở trong thư ta nhiều lần giục ngươi mau chóng thành gia lập thất, ngươi vẫn luôn từ chối bảo chính sự bận rộn, tạm thời chưa có thời gian để mắt đến cô nương nào. Thế nhưng bây giờ tiểu hoàng thượng kia đã tự mình chấp chính, ngươi cũng không có việc gì làm, không bằng nhân cơ hội này thành thân đi. Tuổi ngươi cũng không còn nhỏ nữa, không thể suốt ngày cứ ôm một con mèo đi ngủ? Dù sao cũng phải tìm được một người chung chăn…\” 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.