[Hoàn – Đam Mỹ] Đại Sư Huynh Vạn Người Ghét Hắn Trọng Sinh Rồi – Chương 78 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Đam Mỹ] Đại Sư Huynh Vạn Người Ghét Hắn Trọng Sinh Rồi - Chương 78

Quý Quan Kỳ cảm thấy như bản thân vừa trải qua một giấc ngủ dài—một giấc ngủ sâu và nặng nề đến mức khi tỉnh dậy, y vẫn còn hoang mang, đầu óc mơ hồ. Cảnh tượng cuối cùng trước khi mất ý thức mờ mịt như sương khói. Dường như… có ai đó đã nhẹ nhàng che mắt y lại.

Giọng nói của người đó khàn khàn, nhưng lại mang theo một sự dịu dàng đến khó tin. Rõ ràng là hoàn toàn xa lạ, vậy mà lại khiến trái tim y khẽ rung lên một nhịp.

Không biết có phải vì từng bị lừa quá nhiều lần hay không, mà trong những tình huống thế này, phản xạ đầu tiên của y luôn là—nghĩ đến Ô Hành Bạch.

\”Quý công tử, ngài tỉnh rồi?\”

Một thị nữ mang theo khay đồ tiến vào, đặt mọi thứ lên bàn, sau đó định bước đến đỡ Quý Quan Kỳ ngồi dậy. Nhưng y theo bản năng tránh sang một bên, động tác không quá gay gắt nhưng cũng đủ lễ độ để giữ khoảng cách:

\”Đây là đâu?\”

\”Ma Tông.\”

Thị nữ mỉm cười đáp lời.

Đến lúc này, Quý Quan Kỳ mới chú ý đến chi tiết kỳ lạ—trên cổ nàng ta có một đạo phù văn. Dấu ấn ấy rất nhạt, nếu không quan sát kỹ thì gần như không thể nhận ra.

Nhưng so với phù văn kia, điều khiến y kinh ngạc hơn cả chính là câu trả lời vừa rồi.

\”Ma Tông?\”

Y gần như bật dậy theo phản xạ, nhưng chưa kịp đứng thẳng thì một cơn đau nhói dữ dội đã ập đến từ vết thương trước ngực, khiến sắc mặt y trắng bệch. Toàn thân run nhẹ, buộc y phải ngồi lại xuống giường. Trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, giọng nói trầm hẳn xuống:

\”Ma Tông?\”

\”Quý công tử, ngài sao vậy?\”

Thị nữ hoảng hốt khi thấy sắc mặt y thay đổi đột ngột, vội tiến lên định đỡ lấy.

Nhưng ngay lúc ấy, cửa phòng bỗng bị đẩy mạnh, một người khoan thai bước vào, dáng đi chậm rãi nhưng lại khiến cả không gian trong phòng như trầm xuống.

Thị nữ lập tức lui ra phía sau, quỳ gối hành lễ:

\”Tông chủ.\”

Người vừa bước vào khoác một bộ trường bào đen, hoa văn tối màu khẽ lưu chuyển theo từng bước chân. Viền tay áo thêu chỉ bạc và vàng, dưới ánh sáng phản chiếu lên một tia sắc kim nhàn nhạt.

Quý Quan Kỳ liếc nhìn phong cách y phục ấy, cảm thấy vô cùng quen thuộc…

\”Sao vậy? Cảm thấy không khỏe à?\”

Người kia đi tới, động tác cực kỳ tự nhiên, nửa ngồi xuống, định đưa tay kiểm tra vết thương của Quý Quan Kỳ.

Nhưng chỉ vừa nhích người, Quý Quan Kỳ đã lùi lại một bước, giọng nói trở nên cảnh giác rõ rệt:

\”Các hạ chính là tông chủ Ma Tông?\”

\”Ừ.\”

Kẻ đeo mặt nạ gật đầu.

Dù không thể thấy được vẻ mặt sau lớp mặt nạ, nhưng Quý Quan Kỳ lại có một cảm giác rất rõ ràng—người kia đang cười.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.