Bên trong mật thất của Trấn Nam Điện, ánh mặt trời hoàn toàn không thể chiếu tới. Quý Quan Kỳ cũng không rõ mình đã hôn mê bao lâu. Y tỉnh rồi lại ngủ, ngủ rồi lại tỉnh, duy nhất có một điều y có thể chắc chắn-chính là bất kể y mở mắt lúc nào, Ô Hành Bạch vẫn luôn có mặt ở đó.
Quan hệ giữa hai người lúc này dường như đã căng thẳng đến mức cực hạn. Dù Ô Hành Bạch có nói gì đi nữa, Quý Quan Kỳ cũng chẳng buồn đáp lại.
\”Ngươi đã hai ngày không ăn gì rồi, ta nấu ít cháo, uống một chút sẽ dễ chịu hơn.\”
Ô Hành Bạch bưng bát cháo đến bên giường Quý Quan Kỳ. Y vẫn mặc nguyên bộ hỉ bào từ ngày đại hôn. Nhưng khi cháo được đưa tới gần miệng, y lập tức nghiêng đầu tránh né, không chịu uống dù chỉ một ngụm.
\”Không ăn không uống thì làm sao chịu đựng được?\”
Ô Hành Bạch trông có vẻ bất lực, giọng nói trầm xuống:
\”Sau khi linh lực bị phong tỏa, thân thể ngươi không thể cố chịu mãi thế này đâu.\”
\”Ngươi rốt cuộc muốn giam ta bao lâu?\”
Cuối cùng Quý Quan Kỳ cũng chịu mở miệng. Nhiều ngày không ăn uống khiến giọng y trở nên khàn đặc, khô khốc.
\”Thả ta ra.\”
\”…\”
Ô Hành Bạch nhìn y hồi lâu, sau đó đặt bát cháo sang một bên rồi nói:
\”Không ăn thì thôi, ta không ép ngươi.\”
Nghe vậy, Quý Quan Kỳ chỉ thấy nực cười. Không ép buộc? Thế nào là không ép buộc? Giam giữ người ta như thế này chẳng phải là một loại ép buộc sao?
Ô Hành Bạch như đã nhìn ra ý cười mỉa trong mắt Quý Quan Kỳ, hắn khựng lại, rồi chậm rãi lên tiếng:
\”Ta chỉ muốn nói chuyện với ngươi vài câu. Ở bên ngoài, bất kể ta nói gì, làm gì, ngươi cũng không chịu kiên nhẫn nghe cho hết.\”
\”Có lẽ nếu ngươi thả ta ra, ta sẽ nghe ngươi nói.\”
Quý Quan Kỳ lạnh giọng đáp.
\”Thả ngươi ra?\”
Ô Hành Bạch bật cười, giọng mang theo bất đắc dĩ:
\”Thả ngươi ra rồi, ngươi sẽ chạy mất.\”
Quý Quan Kỳ vốn đã đoán trước hắn sẽ không dễ dàng buông tha mình. Y nghiêng đầu, lạnh lùng hừ một tiếng.
\”Ngươi thích Lộ Tiểu Trì sao?\”
Ô Hành Bạch bất chợt hỏi, câu nói hoàn toàn không ăn nhập gì với mạch chuyện.
Quý Quan Kỳ lúc đó đang âm thầm vận dụng linh lực thử phá vỡ xiềng xích. Nghe vậy, y bực bội nói:
\”Thích. Dù sao thì cũng tốt hơn là thích ngươi.\”
Ô Hành Bạch khẽ cười, nụ cười có phần gượng gạo. Hắn thở dài:
\”Như vậy không được, ngươi chỉ có thể thích ta.\”
\”Ngươi đang nói nhảm cái gì vậy!\”
Quý Quan Kỳ thử mấy lần vẫn không thoát được, giận dữ giật mạnh xiềng xích, đến mức cổ tay bị siết rách, máu tươi rỉ ra. Ô Hành Bạch lập tức đưa tay giữ chặt cổ tay y. Thoạt nhìn thì động tác nhẹ nhàng, nhưng lại đủ khiến Quý Quan Kỳ không thể động đậy. Y có chút kiêng dè, trầm giọng quát:
\”Ô Hành Bạch, ngươi muốn làm gì?\”