[Hoàn – Đam Mỹ] Đại Sư Huynh Vạn Người Ghét Hắn Trọng Sinh Rồi – Chương 64 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Đam Mỹ] Đại Sư Huynh Vạn Người Ghét Hắn Trọng Sinh Rồi - Chương 64

Việc Quý Quan Kỳ dậy từ khi trời còn chưa hửng sáng để luyện kiếm là một thói quen đã ăn sâu vào máu, gần như không gì có thể khiến y từ bỏ, kể cả khi tuyết lớn giăng kín bầu trời, trắng xóa cả vùng đất. Dù thời tiết có khắc nghiệt đến đâu, y vẫn kiên trì với thói quen ấy như một phần trong cuộc sống của mình.

Luyện kiếm trên nền tuyết trắng tạo nên một khung cảnh vừa tĩnh lặng, vừa đẹp đến nao lòng.

Ô Hành Bạch vẫn còn nhớ rất rõ, trước đây, khi Quý Quan Kỳ còn sống ở Trấn Nam Điện, y cũng thường luyện kiếm giữa sân như thế này, giữa trời lạnh và tuyết rơi. Dáng vẻ khi ấy của y, trầm tĩnh mà mạnh mẽ, từng để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng hắn.

Nhưng đã từ rất lâu rồi, hắn không còn được thấy cảnh tượng đó nữa.

Giờ đây, hắn chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh y, dõi mắt nhìn theo từng đường kiếm vung lên, ánh mắt trầm mặc mang theo một cảm xúc rất khó diễn tả bằng lời.

Mặc cho hắn đứng ở đó, Quý Quan Kỳ cũng chẳng buồn để tâm hay lên tiếng đuổi đi. Có lẽ y biết có nói cũng vô ích, nên cuối cùng chỉ đành mặc kệ.

Ban đầu, y vốn định đợi đến khi Kê Tinh Châu quay về, rồi sẽ tìm cách âm thầm rời khỏi nơi này.

Thế nhưng không ngờ, Kê Tinh Châu rõ ràng đã dặn y rằng chỉ vài ngày nữa sẽ trở lại, vậy mà thời gian cứ kéo dài mãi, hết lần này đến lần khác vẫn chưa thấy tin tức gì.

Y còn chưa đợi được Kê Tinh Châu, thì lại đợi được một người khác – một vị khách không hề mời mà đến.

Kiều Du.

Ngay khoảnh khắc vừa nhìn thấy Kiều Du xuất hiện, theo phản xạ, Quý Quan Kỳ liếc mắt nhìn về phía Ô Hành Bạch.

Ai trong thiên hạ mà chẳng biết, Kiều Du là đệ tử thân truyền của Ô Hành Bạch. Nếu như lời Ô Hành Bạch từng nói là thật, thì Kiều Du còn là em ruột cùng huyết thống với hắn.

Kiều Du lúc này trông vô cùng chật vật, rõ ràng là đã vội vã chạy tới nơi mà không kịp nghỉ ngơi, sắc mặt tái nhợt, hơi thở gấp gáp.

Vừa mới đến nơi, hắn đã không chút do dự gạt phăng đám đệ tử Vạn Hoa Tông đang đứng chắn trước mặt, bước từng bước lớn tiến thẳng về phía Ô Hành Bạch với khí thế không thể xem thường.

Thái độ hùng hổ ấy khiến Quý Quan Kỳ thoáng tưởng rằng hắn tới để tìm Ô Hành Bạch tính sổ cho chuyện gì đó.

Nhưng không.

Ngay khi vừa đứng trước mặt Ô Hành Bạch, Kiều Du bất ngờ quỳ một gối xuống, vẻ mặt cung kính đến mức khiến người ta kinh ngạc, rồi mở miệng nói:

\”Đệ tử bái kiến sư tôn.\”

Quý Quan Kỳ: \”…\”

Ô Hành Bạch dường như đã quá quen thuộc với tính khí khó lường, thất thường như gió trở mặt của Kiều Du, nên chỉ bình tĩnh cất tiếng hỏi:

\”Sao ngươi lại tới đây?\”

\”Sư tôn.\”

Mấy ngày qua, Kiều Du đã sống vô cùng khó chịu, trong giọng nói thấp thoáng mang theo cả uất ức và lo lắng:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.