[Hoàn – Đam Mỹ] Đại Sư Huynh Vạn Người Ghét Hắn Trọng Sinh Rồi – Chương 56.2 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Đam Mỹ] Đại Sư Huynh Vạn Người Ghét Hắn Trọng Sinh Rồi - Chương 56.2

Ảo cảnh chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, nhưng với Ô Hành Bạch, thời gian như kéo dài vô tận.

Biểu cảm hắn khẽ thay đổi, ánh mắt dừng lại trên mảnh ngọc vỡ vụn, trầm lặng đến lạnh lẽo.

Cánh tay đầy vết thương dường như không còn cảm giác.

Nỗi đau cũng không còn quan trọng nữa.

Giống như… hắn có thể chịu đựng tất cả, nhưng đồng thời, cũng chẳng thể nhẫn nhịn thêm được nữa.

Ảo cảnh này thuộc về Quý Quan Kỳ, đã nằm trong tay hắn từ rất lâu.

Nhưng hắn chưa từng mở ra.

Không phải không thể, mà là… không dám.

Có lẽ, ngay từ đầu, hắn đã mơ hồ đoán được thứ bên trong là gì. Chính vì thế, hắn chưa bao giờ đủ can đảm để đối mặt.

Không ngờ, cuối cùng lại phải chứng kiến theo cách này.

Hắn bật cười.

Máu theo khóe môi chảy xuống, đặc quánh.

Nội tạng đã bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng hắn vẫn nắm chặt mảnh ngọc vỡ, ghim sâu vào lòng bàn tay, không chịu buông ra.

Hai lần-

Hắn từng nói, hắn ghét nhất là loại ảo cảnh hư ảo này.

Vậy mà cả hai lần hắn nhặt được ngọc ảo cảnh, những gì nhìn thấy đều là thứ hắn không muốn thấy nhất.

Lần đầu tiên, là khi hắn mười ba tuổi.

Lần thứ hai – chính là hôm nay.

Khi móng vuốt của Bạch Hổ lại một lần nữa giáng xuống, ngay trong khoảnh khắc đồng tử hắn mở rộng, một luồng sức mạnh như từ hư không bùng lên.

Phù văn trên người hắn bất ngờ giải phóng hai đạo.

Hắn giật mạnh thanh kiếm sứt mẻ bên cạnh, một tay nắm chặt chuôi kiếm, cả người xoay nghiêng – mũi kiếm đâm thẳng vào hông Bạch Hổ!

\”Nhát kiếm này, thay hắn trả lại ngươi.\”

Giọng hắn run lên.

Hắn ra tay quá nhanh, động tác quá tự nhiên.

Bạch Hổ vốn đã coi hắn như kẻ trọng thương gần chết, không hề phòng bị. Bị đâm bất ngờ, nó lập tức gầm lên đầy giận dữ.

Nó giáng một trảo dữ dội xuống người hắn, hất văng hắn ra xa.

Lưng Ô Hành Bạch đập mạnh xuống nền đất – ngay cạnh là vực sâu.

Chưa kịp đứng dậy, móng vuốt Bạch Hổ đã vung lên lần nữa, lao tới.

Lần này, nó muốn lấy mạng hắn!

Bàn chân khổng lồ của nó đè nặng lên lồng ngực hắn.

Xương sườn vỡ vụn, cơn đau như lửa đốt lan khắp cơ thể.

Trong khoảnh khắc đó, hắn mở to mắt, cảm giác ý thức dần trôi tuột khỏi cơ thể.

Cho đến khi-

Móng vuốt xuyên thủng lồng ngực hắn, đâm thẳng ra sau lưng.

Cơn đau dữ dội kéo hắn quay trở lại thực tại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.