[Hoàn – Đam Mỹ] Đại Sư Huynh Vạn Người Ghét Hắn Trọng Sinh Rồi – Chương 55.2 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Đam Mỹ] Đại Sư Huynh Vạn Người Ghét Hắn Trọng Sinh Rồi - Chương 55.2

Nó mở mắt.

Đôi đồng tử u ám xoay chuyển, chậm rãi ngoảnh đầu nhìn về phía Ô Hành Bạch đang tiến đến.

\”…Hồi Sinh Linh Thảo…\”

Một âm thanh khàn khàn vang lên từ cổ họng tượng đá, như thể đã rất lâu rồi chưa từng có người nghe thấy nó.

\”Lại là một kẻ không biết sống chết… Dám xông vào nơi này.\”

Từng mảng đá xám xịt bong ra khỏi thân tượng, rơi lộp bộp xuống đất. Bên dưới lớp đá là da lông trắng muốt, cơ bắp rắn chắc, lộ rõ hình dáng thật sự – một con Bạch Hổ khổng lồ, dữ tợn.

Một trong bốn thần thú trấn giữ Tứ Tượng Lưỡng Nghi – Bạch Hổ.

Nhiều năm trước, chính Quý Quan Kỳ từng liều mạng đoạt Hồi Sinh Linh Thảo từ dưới móng vuốt của nó. Lúc đó y bị phế hết kinh mạch, suýt mất mạng mới trốn thoát được.

Giờ đây, món nợ năm xưa, nó tính hết lên đầu Ô Hành Bạch.

Bạch Hổ bước xuống khỏi thần đàn, từng bước nện xuống đất như dội vào lòng người. Mỗi bước là một tầng sát khí dâng cao.

Đúng lúc ấy, Quý Quan Kỳ như cảm nhận được điều gì đó. Y bất chợt quay đầu lại nhìn con đường vừa đi qua, lập tức phát hiện ra ba xác linh thú nằm nối tiếp nhau, tất cả đều chết một cách kỳ lạ.

\”Vết thương giống nhau, cách chết cũng giống nhau, đều bị giết bởi cùng một kẻ…\” Y khẽ nhíu mày, nghi hoặc lẩm bẩm. \”Không lẽ kẻ đó đã lấy được Cửu Mộc Tuyết Liên trước mình rồi sao?\”

Ý nghĩ này vừa lóe lên, y lập tức tăng tốc, gần như không dừng lại dù chỉ một nhịp thở, tiếp tục băng mình qua màn tuyết trắng, cố gắng tìm ra dấu vết của Cửu Mộc Tuyết Liên trước khi mọi thứ đã quá muộn.

Trên núi tuyết, hiếm có dấu chân người.

Quý Quan Kỳ tự nhủ mình đã đi rất xa, vậy mà vẫn chưa tìm thấy chút dấu vết nào của Cửu Mộc Tuyết Liên. Tuy nhiên, y cũng không quá bất ngờ. Nếu thứ đó dễ kiếm như vậy, Vạn Hoa Tông đã chẳng lấy Bích Nguyệt Tuyền ra để trao đổi, càng không đặt điều kiện khắt khe đến thế.

Đến tối, gió tuyết càng lúc càng dữ dội, quét qua mặt núi như dao cắt. Ngay cả với thể chất của Quý Quan Kỳ, việc di chuyển trong điều kiện này cũng bắt đầu trở nên khó khăn. Cuối cùng, y đành phải dừng lại nghỉ ngơi.

Tấm áo choàng mà Kê Tinh Châu đưa lúc trước được y quấn chặt quanh người. Loại pháp bào này rõ ràng không phải vật tầm thường – chống lạnh cực kỳ tốt, giúp y giữ được chút hơi ấm giữa trời đông rét buốt.

Y mở túi trữ vật ra, lục lọi tìm thêm vật dụng cần thiết. Quả nhiên, Kê Tinh Châu rất chu đáo. Bên trong không chỉ có áo chống rét, mà còn đủ loại trận pháp, linh phù và đan dược – đều dùng để phòng ngự hoặc chữa thương nếu bị linh thú tấn công.

Y chọn vài tấm linh phù có ghi trận pháp định vị, rồi nhanh chóng bố trí xung quanh. Ngay khi trận pháp được kích hoạt, không gian quanh y lập tức ổn định lại. Gió tuyết đang gào rít cũng giảm bớt phần nào, tạo thành một khoảng an toàn yên tĩnh để nghỉ ngơi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.