[Hoàn – Đam Mỹ] Đại Sư Huynh Vạn Người Ghét Hắn Trọng Sinh Rồi – Chương 45: Buồn cười – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn – Đam Mỹ] Đại Sư Huynh Vạn Người Ghét Hắn Trọng Sinh Rồi - Chương 45: Buồn cười

Gió lạnh quét qua mặt Quý Quan Kỳ, sắc như lưỡi dao. Giờ phút này, y thực sự đã trở thành một kẻ cô độc đúng nghĩa. Quả nhiên, không có vực sâu nhất—chỉ có vực sâu hơn.

Giờ thì tốt rồi, tiền bạc không còn, túi chứa cũng mất, ngay cả người mà y phải khó khăn lắm mới có thể rung động… cũng không còn nữa.

Y tựa người lên lưng Thanh Loan, chẳng thể cười nổi, cũng không khóc được, cuối cùng chỉ thở dài thật sâu.

\”Ta đúng là xui tận mạng.\” Y khẽ nói, giọng như rơi vào hư không. \”Rốt cuộc là sao… Tại sao lại như thế chứ?\”

Thanh Loan không hiểu lời y, nhưng vẫn cảm nhận được tâm trạng u ám nặng nề của y. Nó dang rộng cánh, bay nhanh hơn, lượn qua những rặng núi trải dài, dường như đang cố gắng khiến y vui lên một chút.

Quý Quan Kỳ dựa người vào nó. Khi quay lại quá vội vàng, quá hoảng loạn, đến mức ngay cả dây buộc tóc cũng lỏng ra mà y không hề hay biết. Giờ đây, khi Thanh Loan chao lượn giữa không trung, mái tóc dài của y bung xõa trong gió. Y khẽ bật cười hai tiếng, rồi cứ thế nằm ngửa trên lưng Thanh Loan.

Rõ ràng là đang cười, nhưng nụ cười ấy lại trĩu nặng tủi thân và hoang mang.

Thanh Loan tưởng mình bay quá nhanh làm y sợ, vội giảm tốc độ. Đôi cánh lớn quét ngang qua những tán rừng, phát ra một tiếng kêu dài, ngay sau đó là giọng Quý Quan Kỳ vang lên:

\”Sắp mưa rồi, hạ xuống đi, tìm chỗ nào trú tạm.\”

Giọng y rất bình thản, như thể những cảm xúc khi nãy chỉ là ảo ảnh.

Bên ngoài, mây đen kéo tới dày đặc, sấm chớp rền vang—quả thật sắp có mưa lớn. Chung quanh chỉ toàn núi rừng, Thanh Loan nhanh chóng đáp xuống trước một ngôi miếu hoang đổ nát. Quý Quan Kỳ nhảy xuống đất, khẽ vẫy tay với Thanh Loan. Nó lập tức thu nhỏ thân hình, đậu lên vai y.

Y mặc áo trắng, vạt áo và tay áo đều lấm lem bùn đất. Y tựa người vào vách miếu tránh mưa, tiện tay gom ít cỏ khô chất đống rồi nhóm lửa. Không bao lâu sau, mưa bắt đầu đổ xuống như trút nước.

Quý Quan Kỳ ôm Thanh Loan vào lòng. Y thực sự rất mệt.

Những ngày qua quá đỗi kiệt quệ, nhưng dù vậy y vẫn không tài nào chợp mắt được. Ánh mắt y lặng lẽ dõi theo ngọn lửa bập bùng, như đang suy tư điều gì, nhưng thực ra đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Chỉ có cảm giác mỏi mệt tràn ngập cơ thể, khiến y chẳng thể nghĩ thêm gì nữa.

Lúc này, trên người y ngoài Thanh Loan và thanh kiếm, thì ngay cả túi chứa đồ cũng chẳng còn. Không có cả một bộ y phục để thay.

Nghĩ đến chuyện đó, y lại nhớ tới mấy bộ quần áo từng được Lộ Tiểu Trì vá giúp, bất giác khẽ thở dài.

Tưởng đâu gặp được Lộ Tiểu Trì là bước ngoặt may mắn trong đời mình, ai ngờ sau đó lại gặp ngay Lý Hành Chu.

\”Đồ lừa đảo.\” Quý Quan Kỳ lẩm bẩm. \”Dám đùa giỡn ta.\”

Ánh lửa hắt lên đôi mắt y, soi rõ gương mặt tái nhợt, y phục lấm lem, tóc tai rối bời. Y khẽ khàng buộc lại tóc, ôm chặt kiếm trong lòng, tựa người vào bức tượng thần trong miếu, lặng lẽ khép mắt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.