Một người như Quý Quan Kỳ, làm sao hắn có thể buông tay?
Nghe vậy, Quý Quan Kỳ nhếch môi, khẽ cười một tiếng. Giọng y run run, như thể phẫn nộ đã bị dồn nén đến cực hạn. Sau đó, y hít sâu một hơi, cố gắng đè nén toàn bộ cảm xúc trong lòng rồi mới cất lời:
\”Đúng vậy, ta liều mạng vì ngươi. Thế rồi ngươi đáp lại bằng cách nào? Ngươi giết ta. Ta khó khăn lắm mới có cơ hội sống lại một đời, ngươi lại đến lừa ta một lần nữa. Ta rốt cuộc đã làm gì sai mà đáng để Trấn Nam tiên tôn ngươi căm hận đến vậy?\”
Y chưa từng làm điều gì sai trái hay tổn hại ai, vậy mà vẫn xui xẻo đến mức này.
\”Ta không hận ngươi… Ta thích ngươi.\” Ô Hành Bạch nghẹn giọng, ánh mắt đau đớn: \”Kiếp trước là một tai nạn, ta thật sự không muốn giết ngươi. Truyền âm ta gửi cho ngươi đã bị chặn lại…\”
\”Chứng cứ đâu?\” Quý Quan Kỳ chẳng buồn hỏi tai nạn gì, chỉ lạnh nhạt đáp, \”Có chứng cứ nào cho thấy ngươi không muốn giết ta?\”
Ô Hành Bạch khựng lại.
\”Ai có thể làm chứng cho ngươi? Ai có thể chứng minh lời ngươi nói là thật?\” Quý Quan Kỳ dựa vào một cột gỗ trong miếu. Đúng như Ô Hành Bạch lo lắng, vết thương ở tay phải y lại đau trở lại, nhưng y chẳng buồn vận linh lực để xoa dịu. Cả người đã mỏi mệt rã rời. Nhìn người trước mặt, y chỉ thấy một sự kiệt quệ không thể diễn tả, bèn nói:
\”Kết quả cuối cùng là gì? Ngươi vẫn giết ta. Một kiếm xuyên tim, chết ngay tại chỗ. Ô Hành Bạch, ngươi là kẻ nói dối. Ta sẽ không tin ngươi nữa, dù chỉ một chữ.\”
Ngươi nói Hề Nghiêu là Thiên Đạo Thạch Bia? Y không tin.
Ngươi nói về thân thế của ngươi? Y cũng không tin.
Ngươi nói đời trước không cố ý giết y? Y càng không tin.
Tóm lại, bất cứ điều gì Ô Hành Bạch nói, Quý Quan Kỳ cũng sẽ không tin thêm lần nào nữa. Bởi vì y đã bị lừa quá nhiều rồi.
\”Ngươi nhìn ta đi.\” Quý Quan Kỳ mở rộng hai tay, ánh mắt mệt mỏi: \”Ta chẳng còn gì cả. Ngươi nói xem, rốt cuộc ta có gì đáng để Trấn Nam tiên tôn ngươi để tâm?\”
Rõ ràng y đang cười, nhưng Ô Hành Bạch lại không dám lên tiếng.
\”Nếu không còn gì để nói, vậy ta đi đây.\” Quý Quan Kỳ vẫy tay gọi Thanh Loan, cất giọng lạnh nhạt: \”Kiếp trước ngươi giết ta, kiếp này ta trả lại một kiếm, xem như hết nợ. Ngươi không phải Lý Hành Chu, vậy ta cũng xem như chưa từng quen Lý Hành Chu.\”
\”Ngươi đã hứa sẽ tặng ta quà sinh thần…\” Ô Hành Bạch cố gắng níu kéo: \”Lời hứa đó… còn hiệu lực không?\”
\”Không.\” Quý Quan Kỳ đáp dứt khoát. \”Ta là kẻ thất tín bội ước, nói lời không giữ lời. Nếu ngươi muốn nghĩ vậy thì cứ nghĩ đi. Ta không quan tâm nữa.\”
Y xoay người rời khỏi miếu, mang theo Thanh Loan.
Bên ngoài trời đã tạnh, nhưng mặt đất vẫn còn ẩm ướt. Mỗi bước đi đều khiến vạt áo y dính bùn, lạnh buốt. Nhưng dù thế, Quý Quan Kỳ vẫn đi rất thẳng, rất kiên quyết.