◎ Dù sao cũng phải ghé qua một chuyến ◎
Mất bốn ngày liên tục rong ruổi trên đường, Quý Quan Kỳ và Lộ Tiểu Trì mới tới được khu vực gần Huyền Kim Sơn. Dọc đường, họ tránh các thành trấn đông đúc, coi như vừa đi vừa thưởng ngoạn cảnh non nước.
Huyền Kim Sơn đúng như tên gọi. Vào mỗi buổi bình minh, ánh mặt trời chiếu xuống tạo thành từng dải kim quang rực rỡ, phủ lên ngọn núi một vẻ đẹp hùng vĩ tựa thần tích.
Tuy nhiên, nơi Thanh Tuyền Phái cư ngụ không phải ở ngọn núi lớn ấy, mà chỉ là một tông môn nhỏ vô danh nằm trong rặng núi gần kề. Bao quanh là rừng cây rậm rạp xanh mướt, trông vừa đơn sơ vừa yên bình.
Ban đầu, Quý Quan Kỳ vốn không định ghé thăm. Nhưng trước sự tha thiết nhiệt tình của Lộ Tiểu Trì, y đành tạm dừng chân.
\”Mùa xuân đến, cả vùng núi này sẽ phủ kín hoa rừng, đẹp lắm! Tiếc là bây giờ không phải mùa nở rộ,\” Lộ Tiểu Trì vừa đi vừa nói, tay đã cầm theo một nắm trái cây rừng từ lúc nào, tiện tay ném một quả cho Quý Quan Kỳ.
Y giơ tay đón lấy, nghe đối phương cười nói:
\”Nhưng mùa này lại có nhiều trái dại ăn được. Sư tôn bọn ta hay dẫn đệ tử lên núi hái quả, trong vườn còn trồng rau nữa.\”
Cuộc sống yên bình như thế này đối với Quý Quan Kỳ mà nói thật xa lạ.
Hai đời sống trong Huyền Thiên Tông, y luôn là đại sư huynh mẫu mực, ngày ngày bế quan tu luyện, hoặc xử lý các công việc do sư tôn giao, chăm sóc linh điểu Thanh Loan, lo liệu vườn linh hoa và linh thảo phía sau Trấn Nam Điện.
Tự do mà không ràng buộc, đơn sơ mà ấm áp như thế… chưa từng có.
\”Nhìn kìa!\” Lộ Tiểu Trì hào hứng chỉ tay về phía trước. \”Trên kia chính là Thanh Tuyền Phái của bọn ta!\”
Hắn hớn hở khoe: \”Khí thế lắm đúng không? Tấm biển đó là do chính tay sư tôn viết đấy! Nghe nói bên trong còn có chứa linh lực, có thể trấn áp linh thú hoang dã!\”
Quý Quan Kỳ hơi nheo mắt, quả thật có thể thấy ba chữ \”Thanh Tuyền Phái\” trên một tấm biển gỗ cũ kỹ. Nhưng y cũng lập tức nhận ra — tấm biển đó chẳng có chút linh lực nào, mà nét chữ thì thô mộc vụng về, cùng lắm chỉ là trình độ của một tán tu cấp thấp.
Quả nhiên, chẳng mấy chốc sau, một đạo sĩ già cùng vài đệ tử từ trong rừng bước ra. Bọn họ gùi sọt rau củ trên lưng, vừa đi vừa cười nói rộn ràng.
Lộ Tiểu Trì vừa thấy liền phấn khích giơ tay vẫy, gọi to:
\”Sư tôn! Sư đệ! Sư muội!\”
Mấy người đó lập tức quay lại. Cô bé nhỏ tuổi nhất còn vứt cả sọt rau, chạy băng qua rừng, lao tới chỗ Lộ Tiểu Trì như tên bắn.
\”Đại sư huynh! Cuối cùng huynh cũng về rồi!\”
Hai chữ \”đại sư huynh\” khiến lòng Quý Quan Kỳ khẽ run lên. Từng là một danh xưng quen thuộc đến mức in sâu vào xương tủy… giờ nghe người khác gọi, y lại thấy hơi chua xót.
\”Tiểu Bác!\”
Lộ Tiểu Trì bật cười, ôm lấy sư muội bé nhỏ xoay vài vòng, rồi làm bộ thần bí, siết tay thành nắm đấm chìa ra trước mặt cô bé: