[Hoàn | Đam Mỹ] Có Hỉ. – Chương 52: Anh ơi thương bé. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 10 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Hoàn | Đam Mỹ] Có Hỉ. - Chương 52: Anh ơi thương bé.

Về nhà tức là sao, Giang Nguyên Dã hiểu trong nháy mắt.

Cậu im lặng vài giây, lặng lẽ leo xuống khỏi người Hạ Tân Nam, bò về ghế phụ, cúi đầu kéo đai an toàn, ngậm miệng.

Hạ Tân Nam khởi động xe, dẫm lên chân ga.

Không khí ám muội này cứ lững lờ cho đến khi về đến khu họ ở.

Đi thang máy lên nhà, Hạ Tân Nam đứng yên nhìn đằng trước, khẽ liếc Giang Nguyên Dã đang cách mình càng xa càng tốt, cụp mắt giấu đi ý cười.

Giang Nguyên Dã đút tay vào túi áo, trông vẻ mặt dửng dưng nhưng trong lòng sóng vỗ ầm ầm, cảm giác bản thân sắp chui vào miệng cọp, lại còn tự mình dâng lên nữa chứ.

\”Giờ hối hận còn kịp đấy.\” Hạ Tân Nam đột nhiên nói.

Giang Nguyên Dã nghe giọng anh như đang khẳng định, tự dưng cụt hứng, bảo: \”Không có! Ai hối hận thì làm gâu gâu!\”

Hạ Tân Nam nhịn cười, gật đầu: \”Ừm.\”

Ừm cục cức!

Giang Nguyên Dã thầm chửi, cửa thang máy đã mở ra, cậu cất bước ra ngoài.

Trong nhà tối om như thường, Giang Nguyên Dã thầm thở phào, cũng tốt.

Hạ Tân Nam đưa tay kéo người lại, ôm eo rồi ấn lên tủ giày, sau đó chúi người về đằng trước.

\”Anh…\”

Giang Nguyên Dã chưa có sự chuẩn bị, người đập vào cánh tủ đằng sau nên bất chợt nhíu mày, ngay giây phút đối diện với ánh mắt Hạ Tân Nam kề sát, những lời mắng chửi chuẩn bị trào ra khỏi họng đột nhiên im bặt.

Mặc dù xung quanh tối tăm, nhưng cậu vẫn nhìn rõ được cặp mắt kia, sâu thẳm, mê hoặc, lại vô cùng áp lực.

Giang Nguyên Dã vô thức nuốt nước bọt, tay đặt lên bả vai anh, những ngón tay níu chặt.

\”Anh nhẹ chút…\”

Giang Nguyên Dã lí nhí, còn định lảm nhảm thì đôi môi Hạ Tân Nam đã phủ lên, ngăn lại giọng cậu.

Giang Nguyên Dã hoàn toàn bị giam chặt, cơ thể không cách nào cựa quậy, bị ép phải chấp nhận nụ hôn này, bất chợt phát ra vài tiếng thở dốc rồi bị Hạ Tân Nam nuốt trọn.

Cơ thể kề cận, nhiệt độ lên cao, như thể môi lưỡi giao nhau giờ đây không còn đủ để thoả mãn nữa.

Não Giang Nguyên Dã hoàn toàn chết máy, thậm chí còn không ý thức được Hạ Tân Nam đang làm cái gì, cúc quần jean bị tháo ra, khoá cũng bị kéo xuống.

Hạ Tân Nam quỳ ngồi xuống.

Giang Nguyên Dã rên thành tiếng: \”Ưm…\”

Bị ngậm vào, tay cậu nắm chặt tóc Hạ Tân Nam, dựa vào tường chống đỡ cơ thể, chân nhũn đến đứng không nổi.

Hạ Tân Nam hơi ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm chăm chú nhìn cậu, mưa giật sấm rền, dù nhìn đối phương từ dưới lên nhưng cảm giác áp bách vẫn tràn trề. Giang Nguyên Dã không có chỗ núp mình, nhắm tịt mắt theo bản năng, không dám đối diện anh.

Chẳng biết qua bao lâu, Giang Nguyên Dã bịt miệng, gắng gượng kiềm nén âm thanh từ cổ họng, lại bị Hạ Tân Nam rướn lên cưỡng ép kéo tay xuống, đôi môi lần nữa phủ lên.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.