Băng tuyền rộng chừng một trượng, bên trong băng sương bốc lên ngùn ngụt, khí lạnh thấu xương.
Vừa đến gần, Từ Tử Thanh đã cảm thấy một dòng khí lạnh trực tiếp xâm nhập, khiến toàn thân như muốn bị đông cứng. Hắn phải vận chân nguyên vài vòng chu thiên, mới có thể cảm thấy chút ấm áp.
Dù vậy, ngón tay và gò má của hắn vẫn hơi tê cứng.
Vân Liệt cúi đầu hỏi: \”Không sao chứ?\”
Từ Tử Thanh mỉm cười nhẹ: \”Không vấn đề gì.\”
Vân Liệt nắm lấy cổ tay hắn, truyền vào một luồng chân nguyên mạnh mẽ, lập tức cuốn sạch hết hàn khí còn sót lại.
Từ Tử Thanh thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Lúc này, hắn càng mong muốn sớm tìm được thần thủy và nhanh chóng kết đan, nếu không, trong tương lai nếu lỡ rơi vào nơi hiểm địa nào khác, những cảnh tượng quỷ dị không chừng sẽ khiến hắn khó mà đối phó – hắn không muốn trở thành gánh nặng cho sư huynh.
Sau đó, hai người cùng nhìn về phía băng tuyền.
Băng tuyền hình bán nguyệt, mặt nước băng giá tĩnh lặng như gương, đứng gần có thể thấy rõ bóng mình phản chiếu. Ở chính giữa mặt gương, có hai hình bán nguyệt uốn lượn, đầu đuôi nối nhau như hai con cá. Bên trong hai mảnh \”bán nguyệt\” ấy, tựa như có thứ gì đó đang sôi sục, tạo ra từng đợt bọt nước nhỏ li ti.
Từ Tử Thanh vui mừng nói: \”Sư huynh, đó hẳn là nhiệt lưu được sinh ra từ cực hàn.\”
Vân Liệt khẽ gật đầu: \”Ta sẽ thu lại.\”
Trong hai người, Từ Tử Thanh khó có thể thu lấy băng tuyền này, nếu cưỡng ép, không chừng sẽ bị hàn khí làm tổn thương. Ngược lại, Vân Liệt với khí chất băng lãnh thì không e ngại.
Vân Liệt lướt mình tiến vào băng tuyền.
Mực nước không sâu, chỉ ngập đến eo hắn. Hắn bước từng bước tới gần, khí thế xung quanh càng lúc càng mạnh mẽ. Từ Tử Thanh đứng bên ngoài, chăm chú quan sát.
Vân Liệt hành động rất nhanh. Vừa đến gần chỗ \”bán nguyệt\”, một chiếc bình ngọc dài chừng một thước xuất hiện trong tay hắn. Miệng bình vừa chạm vào \”bán nguyệt\”, chỉ trong vài hơi thở, tất cả đều được thu vào trong bình. Hắn lướt mình trở lại, chân nguyên vận chuyển, hàn khí lập tức tan biến, y phục cũng khô ráo như lúc đầu.
Từ Tử Thanh liền hỏi: \”Sư huynh, thế nào? Đã có thần thủy chưa?\”
Vân Liệt gật đầu: \”Nếu không nhầm, thần thủy đã có.\”
Từ Tử Thanh an tâm, mục tiêu của chuyến đi này đã hoàn thành, không còn gì phải lo lắng nữa.
Hai người không dừng lại ở đây lâu, sau khi Vân Liệt thu bình ngọc, Từ Tử Thanh cũng lấy thêm một ít nước cực hàn để phòng khi cần dùng. Đồng thời, quanh băng tuyền cũng có nhiều linh thảo thuộc tính băng, hắn thu lấy một ít hạt giống, một số linh thảo đã trưởng thành cũng được hắn mang về, thu hoạch không ít.
Sau đó, cả hai quay lại hội ngộ cùng Phong gia, chào hỏi gia chủ Phong Thái, rồi cùng nhau trở về Băng Tuyết Tiên Cung.
Chuyến đi này dù cũng tốn không ít sức lực, nhưng nhìn chung vẫn thuận lợi, Phong Thái cũng cảm thấy yên tâm hơn, vội vàng trở về mà không dám chậm trễ.
Từ Tử Thanh và Vân Liệt không gặp phải trở ngại nào khi quay lại Nhị Băng Cung, dễ dàng tiến vào bên trong. Phong Thái thì rời đi, dẫn theo đám người Phong gia để đến từ biệt nhị cung chủ. Đồng thời, hai người cũng gặp được Trang Duy đang đón chờ.
Trang Duy cười nói: \”Cuối cùng hai vị cũng trở về. Gần đây, Hòa Trinh không có ai cùng đấu luyện, đã cảm thấy hơi buồn chán rồi. Vân đạo hữu, xin phiền ngươi kiên nhẫn hơn một chút.\”
Vân Liệt liếc nhìn Trang Duy, khẽ gật đầu: \”Ta cũng thích cùng hắn luyện đấu.\”