[Hoàn/Đam Mỹ] Bá Tổng Ngày Nào Cũng Ép Chim Hoàng Yến Học Tập – Đông Thi Nương – Chương 90 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn/Đam Mỹ] Bá Tổng Ngày Nào Cũng Ép Chim Hoàng Yến Học Tập – Đông Thi Nương - Chương 90

Editor: Tree

***

Chương 90: Muốn nghe không Úc Úc? Là Chu Vọng Trác gọi

Việc tìm kiếm công cụ phụ trợ ngốn khá nhiều thời gian của Khúc Úc Sơn.

Nếu dùng thẳng dây thừng để trói thì sẽ lằn vào tay chân gây đau, thắt lưng da cũng thế, thứ thích hợp hơn cả chỉ có mỗi cà vạt, còn khóa mồm thì sẽ dùng khăn lụa, tránh cho Thôi Nịnh lại dùng hoa ngôn xảo ngữ mà lừa hắn.

Vừa chuẩn bị xong ngon lành thì cửa WC cũng bật mở.

Khúc Úc Sơn quay đầu ngó, đập ngay vào mắt hắn là hình ảnh Thôi Nịnh khoác áo choàng tắm bước ra.

Áo choàng tắm này là của Khúc Úc Sơn.

Bắt gặp cái nhìn lom lom của Khúc Úc Sơn, Thôi Nịnh bèn giải thích trước: \”Em quên cầm theo quần áo mới vào.\”

Khúc Úc Sơn cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng kéo cậu về giường: \”Lát tôi sẽ dùng mấy thứ này trói chặt em, em có ý kiến gì không?\”

Thôi Nịnh nhìn cà vạt và tấm khăn lụa Khúc Úc Sơn đang cầm, trong lòng tức thì hiểu rõ. Cậu giữ nguyên trạng thái, im lặng lắc đầu.

Hành vi trói người thế này, thú thực cũng là lần đầu tiên Khúc Úc Sơn làm. Hắn bảo Thôi Nịnh nằm xuống, bỗng chợt phát hiện ra một bug lớn, ấy là cuối giường này không có thanh vịn, mà đầu giường cũng chỉ có gối mềm oặt, thế này thì có trói vào giường bằng mắt. Muốn trói thì cũng chỉ có thể quặp hai tay vào nhau rồi buộc vào thôi.

Chỉ trói được mỗi tay…

Khúc Úc Sơn bắt đầu do dự, tính hay là tạm hoãn đêm nay, vả lại ba hắn vẫn còn đang ở nhà, lỡ để ba hắn nghe thấy động tĩnh ở đây thì cái mặt này của hắn cũng coi như vứt.

Đương lúc xoắn xuýt, Thôi Nịnh bỗng cất tiếng.

\”Úc Úc, anh không muốn làm nữa ạ?\” Giọng Thôi Nịnh nghe có vẻ hơi khoái trí thì phải.

Khúc Úc Sơn nghe xong liền không do dự nữa.

Làm chứ! Phải làm!

Muốn làm công thì sao có thể sợ đầu sợ đuôi như thế?!

Hôm nay hắn mà không nhào Thôi Nịnh đến gào khóc xin tha như hắn hôm nọ thì hắn sẽ viết ngược tên mình thành \”Khúc bi ca từ núi rừng\” luôn.

Khúc Úc Sơn nhớ lại mấy quyển tiểu thuyết Bá tổng hắn từng đọc, khi bé thụ đã tắm táp thơm tho xong và lên giường nằm cho ráo nước thì đầu tiên hắn sẽ phải làm abc gì, kế tiếp làm xyz gì.

Mới vừa lột vỏ đã đi thẳng vào vấn đề thì thô tục quá, với cũng chẳng có tính nghệ thuật, hắn không thích thế.

Khúc Úc Sơn lặng lẽ phác họa bản nháp trong đầu rồi nhảy lên giường. Hắn hạ người xuống, đối diện với mắt Thôi Nịnh.

Sau khi nhìn nhau đắm đuối như con cá chuối gần một phút, Khúc Úc Sơn không nhịn được nói trước: \”Sao mắt em mở to thế?\” Ủa, không phải nên e thẹn không dám nhìn sâu vào đôi mắt hắn hở?

Mỗi lần bé thụ làm chuyện ấy đều ngượng đến cháy cả mặt mà.

Thôi Nịnh này bị sao vậy trời? Hau háu nhìn hắn làm hắn tưởng mặt mình bị dính gì chứ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.