Editor: Tree
***
Chương 75: Thật ra tôi vẫn luôn coi cậu như con trai mình
Ông bà ngoại của Thôi Nịnh đã tìm tới cửa, cũng chính là ông bà ngoại của Chu Vọng Trác.
\”Ông bà không tin Minh Giai cứ vậy mà đi, dẫu sao lúc đó cũng không tìm thấy người mà chỉ có quần áo cả chứng minh thư của con bé. Ông bà vẫn luôn tìm con bé, mãi đến gần đây mới tìm thấy tung tích của Minh Giai. Sao con bé còn sống mà lại chẳng hề về thăm bố mẹ nó chứ? Ngay cả khi mắc bệnh hiểm nghèo như thế cũng không chịu nói cho bố mẹ biết, sao con bé lại nhẫn tâm như thế!\”
Bà ngoại Thôi Nịnh vừa thổn thức vừa không ngừng rơi nước mắt, mái tóc bà đã bạc trắng, nhưng vẫn có thể thấy được rằng khi còn trẻ hẳn là một mỹ nhân. Dẫu đã già cả, mái tóc của bà vẫn được chải rất tỉ mỉ, mặc một bộ sườn xám đơn giản và cài một chiếc trâm ngọc trước ngực.
Ông ngoại ngồi cạnh khẽ vỗ về tay bà và nhẹ nhàng an ủi: \”Là lỗi của tôi, là do tôi đã quá khắt khe với hai chị em nó, cho nên con bé mới không dám nói cho bố mẹ nó biết. Được rồi, đừng buồn nữa, không phải giờ chúng ta vẫn tìm thấy con trai của Minh Giai hay sao?\”
Trước khi đến tìm Thôi Nịnh thì ông bà đã điều tra thông tin của Thôi Nịnh, cũng biết con gái út của họ đã qua đời thế nào.
Ông bà thực sự không thể tưởng tượng nổi Thôi Nịnh đã vượt qua hết thảy mọi chuyện như nào, cứ vừa buồn lại vừa giận, giận vì con gái ngốc nghếch của mình, và buồn vì những chuyện đã xảy ra với hai mẹ con.
Nếu không phải thám tử tư nói với ông bà rằng hình như đã tìm thấy tung tích của Minh Giai, thì có lẽ đến tận giờ ông bà vẫn mù tịt chẳng hay rằng Minh Giai còn có một đứa nhỏ.
Ông bà đã điều tra về Thôi Nịnh nên tất nhiên là biết rõ chuyện Thôi Nịnh bị Khúc Úc Sơn ép ký hợp đồng bao nuôi, vậy nên phản ứng đầu tiên của ông bà là bảo Thôi Nịnh chia tay với Khúc Úc Sơn.
\”Nịnh Nịnh à con còn nhỏ nên còn chưa phân biệt được người tốt kẻ xấu. Nếu cái thằng Khúc Úc Sơn là người tốt thì liệu nó có ép con ký vào cái hợp đồng đó không? Giờ cho dù nó có nói hay nói ngọt đến đâu thì cũng vẫn là mặt người dạ thú mà thôi, con ngoan, con nghe lời bà ngoại, chia tay với nó rồi về nhà sống với ông bà nghen con.\”
Thôi Nịnh vốn đang kiên nhẫn nghe hai vị lớn tuổi này nói chuyện, bỗng nghe thấy đối phương bôi nhọ Khúc Úc Sơn, mặt thoắt cái lạnh xuống, trực tiếp cầm balo bên cạnh sofa rồi đứng lên, \”Cháu sẽ không chia tay với anh ấy đâu, kỳ thật hai người có thể coi như không có sự tồn tại của cháu.\”
Nói rồi đứng dậy rời đi.
\”Nịnh Nịnh!\” Bà ngoại cuống cả lên, vội bật dậy muốn đuổi theo, nhưng mới vừa đứng lên đã ôm lấy ngực rồi ngã xuống.
\”Tú Tú! Tú Tú! Bà sao rồi Tú Tú?!\”
Nghe thấy động tĩnh phía sau, Thôi Nịnh liền ngoảnh lại nhìn, thấy bà ngoại đã bất tỉnh ngã trên sofa đành phải vội vã quay trở lại, lấy điện thoại ra gọi cấp cứu rồi kiểm tra tình trạng của bà ngoại.