[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp – Chương 90 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp - Chương 90

Chương 90

Khi Thẩm Yến tỉnh lại, toàn thân đau đớn đến mức không chịu nổi, ngay cả hô hấp cũng thống khổ như có dao đâm. Y rên rỉ:“Thống, ta bị sao vậy? Sao lại đau thế này?”

Không có phản hồi.

Thẩm Yến muốn chống người ngồi dậy, nhưng lại phát hiện toàn thân vô lực, chỉ cần nhúc nhích chút thôi đã đổ mồ hôi đầm đìa, chỉ đành khó nhọc quay đầu sang bên cạnh định gọi Tiêu Triệt.

Lại thấy Tiêu Triệt đang hoảng hốt nhìn y, bàn tay run rẩy muốn chạm vào lại không dám.

“Vân Dực?” Thẩm Yến yếu ớt mở miệng, “Ngươi sao vậy?”

“Thống? Thống?” Đồng thời Thẩm Yến cũng gọi hệ thống trong đầu.

Tiêu Triệt rốt cuộc vẫn vươn tay run rẩy vén áo y lên, giọng nói run đến nỗi gần như không thành câu: “Ngươi, ngươi, ngươi…”

“Ta? Ta làm sao?” Thẩm Yến cảm thấy chỉ nói một câu thôi đã như tiêu hao toàn bộ khí lực, y cố sức cúi đầu nhìn nơi ánh mắt Tiêu Triệt đang dừng lại, rồi liền thấy cơ thể đầy vết sẹo của mình.

Thẩm Yến cả kinh ho dữ dội, cơn ho này như muốn lấy nửa cái mạng của y, nhưng y không có thời gian để lo cho mình, chỉ không ngừng gọi trong đầu: “Thống? Thống? Ngươi đâu rồi? Khụ khụ khụ… Thống…”

Trong lúc sợ hãi, Thẩm Yến bật gọi thành tiếng: “Thống…”

Tiêu Triệt cúi người ôm lấy y, vừa nhẹ nhàng vỗ lưng y, vừa hướng ra ngoài hét lớn: “Mộc Hạ, đi gọi Hoa thần y về! Mau lên!”

Mộc Hạ lĩnh mệnh rời đi, Lưu công công nghe bên trong có chuyện liền xông vào, nhìn thấy hai người chật vật không chịu nổi ôm nhau trên giường.

Sắc mặt công tử trắng bệch không chút màu máu, vô lực dựa vào lòng vương gia, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ ngất xỉu.

Còn thân thể công tử… trên người công tử…

Lưu công công kinh hãi đến mức hét toáng lên — vì sao cơ thể công tử lại đột nhiên xuất hiện nhiều vết sẹo đến vậy? Ngay cả ngực lộ ra ngoài cũng chi chít sẹo.

Phải chịu đựng thương tích đến mức nào mới có thể để lại nhiều vết sẹo như thế?

Tiêu Triệt dùng chăn quấn lấy y: “Trường Sách, cố gắng chịu đựng một chút, ngươi nhẫn nhịn thêm chút nữa…”

Thẩm Yến gắng sức nắm lấy tay Tiêu Triệt, thần trí bắt đầu mơ hồ, chỉ lẩm bẩm: “Thống biến mất rồi, nó không còn nữa… Nó biến mất khỏi cơ thể ta rồi…”

Nhiệm vụ chưa hoàn thành, hệ thống sẽ không rời đi — trừ khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

“Vân Dực…” Thẩm Yến hoảng hốt, “Có lẽ ta sắp chết rồi… Vân Dực, nếu ta thực sự chết, ngươi đừng đau lòng…”

Khi bắt đầu nhiệm vụ với hệ thống, y đã biết rõ: hoặc thành công, hoặc cùng tử vong. Nay e rằng thật sự sắp chết.

“Không phải! Trường Sách, ngươi nghe ta nói…” Con ngươi Tiêu Triệt run rẩy, mât đỏ ngầu: “Không phải đâu, ngươi sẽ không sao cả…”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.