Chương 86
Đêm tuyết rơi càng dày hơn. Sau khi Thẩm Yến ngủ, Tiêu Triệt chỉ khoác một chiếc áo bào mỏng ngồi dưới gốc cây hoa quế.
Tuyết rơi bay toán loạn, chiếu sáng lấp lánh cả màn đêm.
Lưu công công đứng bên cạnh sốt ruột không thôi: “Vương gia, ngài đang làm gì vậy?”
Tiêu Triệt đưa tay đón lấy những bông tuyết lạnh lẽo rơi xuống lòng bàn tay, nỉ non: “Y từng vì ta mà quỳ ba ngày ba đêm giữa trời tuyết.” Khi đó chỉ nghe thôi đã khiến hắn khó thở, giờ tận mắt chứng kiến chỉ cảm thấy tim như đau đến chảy máu.
“Đúng vậy, công tử làm thế là vì sức khỏe của ngài, nhưng ngài bây giờ lại đang chà đạp tâm ý của công tử đấy.”
“Ta biết trong lòng y rất khổ sở, nhưng với bộ dạng hiện tại của ta thì chẳng thể làm gì cho y cả.” Tiêu Triệt khẽ giọng nói, “Những gì y đau khổ cầu xin cho ta, ta lại tự tay đẩy ra. Không ai thống khổ hơn y.”
Lưu công công ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, khổ sở khuyên nhủ: “Vương gia cũng bất đắc dĩ, công tử hiểu mà.”
“Đúng, y đều hiểu, y hiểu tất.” Tiêu Triệt ngẩng đầu để mặc cái lạnh bao phủ, “Cho nên, y đều tự chịu đựng tất cả nỗi khổ.”
Lưu công công không khuyên nổi, chỉ có thể lặng lẽ rơi lệ. Sao lại khó khăn đến mức này chứ…
Thẩm Yến trong phòng mở mắt lặng lẽ nhìn màn đêm đen kịt.
Sau chuyện này, nếu Hiền Vương đắc thế, có lẽ có thể bảo toàn cho ông ngoại và cậu của y.
Hẳn Tiêu Triệt cũng đã quyết tâm giúp Hiền Vương lên ngôi.
Không ai mong muốn đứng dậy hơn Tiêu Triệt hăng hái như năm xưa.
Vậy mà hiện tại lại từ bỏ tương lai có thể đứng lên một lần nữa.
Dẫu ngoài mặt tỏ ra không có chuyện gì, nhưng trong lòng hẳn là khổ sở không gì sánh được.
“Vân Dực…” Thẩm Yến gọi.
Lưu công công nghe thấy vội hô: “Vương gia, công tử gọi rồi! Công tử gọi rồi…”
“Trong chăn lạnh quá, lại đây sưởi ấm cho ta đi.”
Lưu công công khóc nức nở hô: “Vương gia, công tử bảo ngài vào sưởi ấm chăn cho ngài ấy đấy.”
Nếu cứ ngồi giữa trời tuyết cả đêm thế này, thân thể vương gia không chịu nổi đâu…
Hồi lâu sau, Tiêu Triệt mới xoay bánh xe lăn trở về phòng.
Thẩm Yến nằm im không động đậy cũng không lên tiếng, chỉ đến khi Tiêu Triệt lên giường mới rúc vào lòng hắn.
Trong đêm đông lạnh lẽo, hai người ôm chặt lấy nhau.
“Hầy…” Hệ thống thở dài một tiếng thật dài, “Con người thật sự làm cho Thống không thể nào hiểu nổi.”
Sáng sớm hôm sau người trong cung truyền lệnh gọi Tiêu Triệt vào cung, mãi đến giờ cơm trưa, Tiêu Triệt mới trở về.
Tiêu Triệt mang theo vài tin tức: Hôm nau hoàng thượng lập Ngũ hoàng tử làm Thái tử, Lục hoàng tử được phong làm Chiêu vương, Thế tử của Khánh vương bị giam vào đại lao của Đại Lý Tự. Vụ án Thế tử Khánh vương mưu hại Thế tử Hiền vương sẽ do Đại Lý Tự phối hợp cùng Hình bộ điều tra.