Chương 85
Hoa Dung ghét tất cả những ai họ Tiêu, hận không thể đâm mỗi người một nhát dao mới hả dạ.
Ông thực sự rất muốn hạ độc giết chết lão hoàng đế đó, nhưng Lệnh An không cho phép.
Lệnh An nói rằng, chỉ khi tìm được đường sống trong chỗ chết người ta mới nhận ra cái chết thực ra là chuyện rất đơn giản. Năm xưa khi hắn thoả thê mãn nguyện đến kinh thành muốn tạo dựng tương lai, không ngờ lần từ biệt ở núi Dương cốc lại là tử biệt.
Sống sót được đã là may mắn.
Vậy nên không cho phép tùy tiện đem tính mạng ra làm trò đùa.
Cũng vì thế mà nhìn Tiêu Triệt khó chịu lại trở thành niềm vui của ông.
Phu thê Hiền Vương đã quỳ ở đây suốt hai canh giờ, Tiêu Triệt cũng ngồi suốt hai canh giờ. Hẳn là hắn đang nghĩ đến Thẩm Yến khi ấy.
Hoa Dung lại càng thấy hả hê, nếu thế tử Hiền Vương chết đi thì càng sảng khoái hơn. Ai bảo lão cẩu hoàng đế lại có nhiều con cháu như vậy chứ!
Một chiếc ô che phủ lên vợ chồng Hiền Vương đang quỳ lạy dập đầu không ngừng.
Hiền vương ngẩng đầu, thấy Thẩm Yến một thân áo bào màu xanh cầm ô mà đứng.
Thẩm Yến nhìn ông nhẹ giọng nói: \”Cầu xin ông ta cũng vô ích, Hiền Vương điện hạ vẫn nên về trông coi thế tử thì hơn.\”
Môi Hiền Vương tím tái, toàn thân run rẩy: \”Bổn vương thường nghe dân gian đồn rằng, thần y cứu chữa bách tính nghèo khó không lấy bạc, là Bồ Tát sống nhân gian, hẳn là có lòng thiện lương. Chỉ cần bổn vương đủ thành tâm, ông ấy nhất định sẽ cứu con ta!\”
Thẩm Yến lặng lẽ thở dài: \”Ông ấy không phải người lương thiện, chẳng qua chỉ vì yêu thích chữa bệnh mà thôi.”
Hành nghề y là sở thích của Hoa Dung, thế nên trong mắt ông thì những bệnh nhân kia chẳng qua chỉ là món đồ chơi thỏa mãn thú vui của ông, không liên quan gì đến tiền bạc hay lòng trắc ẩn.
“Không tồi không tồi…… \”Hoa Dung vuốt râu cười,\” Vẫn là tiểu tử ngươi hiểu lão phu.
\”Thẩm công tử…\” Hiền Vương phi nhìn y, ánh mắt tràn đầy hy vọng, \”Ngươi có thể giúp chúng ta cầu xin thần y không? Xin ông ấy cứu lấy con ta…\”
Thẩm Yến nhìn hai người đang quỳ trên mặt đất, như thấy lại chính mình năm xưa.
Năm đó y quỳ trên núi Dương Cốc, không cảm thấy khổ, khi rét đến mức chết lặng cũng chỉ thấy sợ hãi. Chỉ sợ bản thân chết đi mà vẫn không cầu được Hoa Dung động lòng.
Hoa Dung nhìn chằm chằm Thẩm Yến: \”Sao nào, ngươi muốn cầu xin giúp hắn ta à?\”
Thẩm Yến lắc đầu.
Hoa Dung xì một tiếng: \”Cũng còn chút lương tâm.\”
\”Tiền bối.\” Thẩm Yến mở lời, \”Chi bằng chúng ta lại cược một ván thì sao?”
Hoa Dung nheo mắt: \”Cược thế nào?\”
\”Xem tiền bối muốn cược gì, ta đều theo.\”
Hoa Dung bật cười: \”Tiểu tử, ngươi muốn hố ta hả? Năm xưa nếu biết ngươi không chết, ta tuyệt đối đã không đánh cược chó má với ngươi. Ngã một lần khôn hơn một chút, lão phu tuyệt đối sẽ không đánh cuộc với ngươi nữa.”