Chương 78
Thẩm Yến tức giận bỏ đi.
Thật sự rất tức giận.
Đặc biệt là lúc y rời đi, sau lưng vang lên một tràng cười.
Vậy sau này y còn mặt mũi nào gặp Lục Vân và mọi người nữa?E rằng chuyện này sẽ bị bọn họ cười nhạo cả đời.
Thẩm Yến giận dỗi bước lên xe ngựa, Lưu công công vội vàng đuổi theo: \”Công tử ơi, đừng giận, vương gia hiểu lầm thôi, hiểu lầm thôi…\”
\”Hiểu lầm cái gì?\” Thẩm Yến trừng mắt nhìn ông, \”Hiểu lầm ta và Lục Vân có tư tình sao?\”
\”Ôi trời ơi.\” Lưu công công vỗ đùi, \”Công tử nói vậy nghe khó nghe quá. Vương gia… Vương gia… Vương gia ngài ấy là… là không biết công tử thích ngài ấy… Hiểu lầm rồi…”
\”Hắn không biết ta thích hắn?\” Thẩm Yến chỉ vào chóp mũi mình, tức đến mức suýt nhảy dựng lên, \”Lưu công công, ta với hắn thân mật như vậy, chuyện đó ông là người rõ nhất. Đã đến mức này rồi mà hắn còn không biết ta thích hắn? Ông tin không?\”
Lưu công công: \”…\” Không tin.
Thẩm Yến càng nói càng tức: \”Cho nên bây giờ hắn còn định giúp ta tặng sính lễ cho Lục Vân, không phải vì nghi ngờ ta có gian tình bên ngoài. Nếu hắn nghi ngờ, với tính cách của hắn, kẻ phản bội hắn sẽ phải chết. Hắn sẽ lột da rút gân ta, băm vằm ta thành từng mảnh…”
Lưu công công gật đầu, đúng vậy, vương gia đúng là người có tính cách như thế, công tử là người của ngài ấy, sao có thể để kẻ khác chạm vào.
\”Vậy nên suy đoán ban nãy của ta là đúng!\” Thẩm Yến trợn to mắt, \”Hắn chán ghét ta rồi, muốn bỏ ta cho nên mới muốn đẩy ta cho Lục Vân!\”
\”Chính là như vậy, chính là như vậy…\”
Lưu công công lo đến xoay vòng vòng, nhưng những gì công tử nói lại rất có lý…
Tấm rèm xe ngựa bỗng bị vén lên, Ôn Ngọc đẩy Tiêu Triệt vào trong xe ngựa.
Thẩm Yến vừa thấy hắn, đôi mắt lập tức đỏ hoe, đứng bật dậy định đi nhưng bị Tiêu Triệt giữ chặt cổ tay.
Thẩm Yến vung tay hắn, Tiêu Triệt không buông, y tiếp tục giãy, giãy mãi…
Lưu công công vội nhắc phu xe đánh xe đi: \”Nguy hiểm, nguy hiểm! Công tử mau ngồi xuống!\”
Thẩm Yến tức tối ngồi trở lại, quay lưng về phía Tiêu Triệt, giận đến mức đôi mắt hoe đỏ.
Tiêu Triệt lặng lẽ nhìn y một lúc lâu, môi mấp máy mấy lần nhưng lại chẳng nói được lời nào. Cuối cùng, ánh mắt hắn rơi xuống gương mặt Lưu công công.
Lưu công công im lặng quay đầu đi, hai người là tri kỷ, hai người tâm ý tương thông, lần này lão nô thật sự không giúp nổi nữa rồi…
Thẩm Yến càng nghĩ càng thấy tủi thân: \”Ta không về vương phủ! Ta muốn đến thuyền hoa! Từ hôm nay trở đi thuyền hoa chính là nhà của ta, ta sẽ ở đó luôn!\”
Lưu công công im lặng không nói, Thẩm Yến liền tự mình ra lệnh cho phu xe nhưng phu xe không dám quay đầu, y định nhảy xuống xe khiến phu xe không biết làm thế nào, đành cầu cứu Lưu công công.