[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp – Chương 76 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp - Chương 76

Chương 76

Trong hoàng cung, Sùng Minh đế cùng Ông thái úy đợi một đêm cũng không đợi được tin tức, Ô Tắc cùng những người khác dường như đã biến mất không dấu vết.

\”Chẳng lẽ thất bại rồi?\” Sùng Minh đế buồn bực.

\”Không thể nào.\” Ông Thái úy nhíu mày, \”Ô Tắc dẫn theo hơn mười cao thủ, dù không giết được người thì lúc này cũng phải quay về rồi. Chỉ e là đã gặp phải chuyện khó giải quyết.\”

Đến buổi chầu sáng, lại có người dâng sớ buộc tội Thụy Vương. Quảng Bình hầu đứng ra khỏi hàng:\”Tâu bệ hạ, con thần đã bình an trở về nhà từ tối qua. Thực chất Thụy vương chỉ cứu con thần rồi đưa về phủ dưỡng thương, chứ không phải như lời đồn rằng ngài ấy bắt cóc giữa phố để hành hạ, sỉ nhục.”

\”Thẩm Yến đã về phủ rồi sao?\” Sùng Minh đế nhìn ông.

\”Đúng vậy.\” Thẩm Húc gật đầu, \”Tối qua, phủ vương gia đã sai xe ngựa đưa con thần hồi phủ. Hiện giờ nó đang chờ ngoài cung, không biết bệ hạ có cho phép vào diện thánh không?\”

Sùng Minh đế nheo mắt: \”Chuẩn tấu.\”

Hôm nay, Thẩm Yến mặc một thân áo choàng trắng như trăng lưỡi liềm, dung mạo như ngọc, chậm rãi bước vào đại điện rồi quỳ xuống hành lễ.

Có võ tướng hô một tiếng trước: \”Thẩm công tử, Thụy vương có tra tấn ngươi không?”

Thẩm Yến đứng thẳng người, cao giọng nói: \”Thụy Vương công chính vô tư, ý chí công bằng, không so đo chuyện cũ mà cứu mạng thảo dân. Thảo dân cảm kích vô cùng, chỉ mong có thể tận lực báo đáp vương gia.\” Nói xong, y dập đầu thật mạnh.

Thẩm Yến vẫn bình yên đứng giữa đại điện, y không truy cứu, phụ thân y cũng không truy cứu. Huống hồ chuyện năm năm trước chính Thẩm Yến là kẻ đuối lý trước, dù có người muốn khơi lại tranh chấp cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.

Sùng Minh đế ngừng lại một lúc rồi bật cười lớn: \”\”Được được được, như thế rất tốt, năm xưa hai người từng là bạn thân, nay có thể hóa giải hiềm khích thì không gì tốt hơn.\”

Các đại thần trong triều đều không phải kẻ ngu dốt, oán thù như vậy mà lại có thể bắt tay giảng hòa, thực sự hoang đường. Nhưng còn biết làm gì khác đây?

Một đám triều thần chắp tay khen ngợi: \”Thẩm công tử biết lỗi mà sửa, Thụy Vương rộng lượng bao dung, quả là một đoạn giai thoại.\”

Vị võ tướng kia trợn trắng mắt, cút con bê đi, không biết Thẩm công tử đã bị uy hiếp gì rồi.

Sau khi bãi triều vẫn không có tin tức của đám người Ô Tắc, Sùng Minh Đế trở lại nội điện lại gặp được Tiêu Triệt.

\”Phụ hoàng, nhi thần đến nhận tội.\”

Sùng Minh đế bình thản quan sát hắn một lượt, sau đó dịu giọng: \”Hôm nay trẫm đã gặp Thẩm Yến. Việc này quả thực con làm chưa thỏa đáng, nhưng có thể hóa giải hiềm khích với Thẩm Yến cũng là chuyện tốt.\”

Tiêu Triệt cười tự giễu: \”Trước đây nhi thần như mắc bệnh điên, giờ thì đã tỉnh táo rồi, cũng nghĩ thông suốt. Chấp niệm chuyện cũ chẳng có ý nghĩa gì, làm chút việc cho phụ hoàng mới là bổn phận của con cái.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.