Chương 66
Bị ép uống ba bát thuốc, đổ nửa người đầy thuốc, Thẩm Yến trở về viện thì nôn khan mấy lần.
Ôn Ngọc không thấy cảnh bị ép uống thuốc lúc nãy, chậm rãi thốt ra một câu hỏi đầy hoài nghi:“Vậy là mang thai rồi sao?”
“Vương gia thật lợi hại, không hổ danh là rồng trong loài người. Thần y cũng lợi hại, quả nhiên không nói sai, nam nhân cũng có thể sinh con.”
Thẩm Yến đến bể nước tắm rửa kỹ càng nhưng vẫn không thể tẩy sạch được mùi thuốc, chủ yếu mùi thuốc không còn bám trên người mà vẫn lưu lại trong miệng.
Thẩm Yến để tóc ướt sũng bước đến trước mặt Tiêu Triệt, ghé sát mặt hỏi:“Vân Dực, miệng ta sao mà đắng quá, miệng ngươi có ngọt không?”
Tiêu Triệt lùi về sau, giữ khoảng cách với y, nhàn nhạt nhìn:“Sao, ngươi muốn nếm thử à?”
Mặt Thẩm Yến lập tức đỏ bừng, rõ ràng là y chọc ghẹo người ta, nhưng Tiêu Triệt làm thế nào mà lại có thể nói ra những lời như thế với vẻ mặt điềm nhiên như vậy chứ?
Thẩm Yến tiến về phía trước, Tiêu Triệt chống ngực y:“Ngươi định làm gì?”
Thẩm Yến nhăn mũi:“Không phải ngươi nói để ta nếm thử sao?”
Hệ thống chen vào:“Ta vẫn còn ở đây mà.”
Thẩm Yến bực bội: “Im miệng” Đồ đáng ghét.
Nước từ tóc nhỏ giọt xuống mu bàn tay, Tiêu Triệt vén tóc dài của y lên:“Quay người lại.”
Thẩm Yến không cam lòng xoay lưng cúi thấp người, Lưu công công vội mang đến một cái bồ đoàn.
Thẩm Yến ngồi xuống bên chân Tiêu Triệt, Tiêu Triệt lấy khăn lụa lau tóc cho y.
Lưu công công đứng một bên cẩn thận quan sát sắc mặt của cả hai, mỗi người uống mấy bát thuốc, giờ trông vẫn khá bình thường.
“Vân Dực, ta muốn gửi hai cung nữ vào trong cung, ngươi giúp ta nhé.” Thẩm Yến mở lời.
“Gửi cung nữ?” Tay Tiêu Triệt khựng lại, “Đưa vào cung của Thục phi?”
“Ừm.” Thẩm Yến gật đầu, “Ta biết trong cung chắc chắn có người của ngươi, nhưng Lục Vân và những người của nàng chắc chắn giỏi hơn mấy cung nữ đó. Ta muốn…” Y cụp mắt xuống, không nói tiếp.
Tiêu Triệt đặt chiếc khăn ướt trong tay xuống, nhận lấy chiếc khăn khô từ Lưu công công, tiếp tục lau tóc cho y. Mãi đến khi tóc Thẩm Yến gần khô, Tiêu Triệt mới nói:“Trường Sách, đừng điều tra nữa.”
“Gì cơ?” Thẩm Yến quay phắt đầu lại nhìn hắn, “Tiêu Vân Dực, ý ngươi là sao?”
“Ngươi đừng vội.” Tiêu Triệt cầm lấy lược lưu ly chải tóc cho y, “Ý ta là… nếu năm đó thật sự là Thục phi làm, ta sẽ bắt bà ta trả lại công bằng cho ngươi, cho thiên hạ biết ngươi chưa từng làm chuyện đó. Tất cả những điều này, ta sẽ tra rõ, không cần ngươi nhúng tay.”
Thẩm Yến nhìn chằm chằm hắn nhưng Tiêu Triệt không nhìn lại, chỉ lặng lẽ chải mái tóc dài mềm mượt như tơ của y.
Thẩm Yến nheo mắt:“Ta chưa bao giờ muốn thiên hạ biết ta không làm, ta cũng không cần công bằng.”