Chương 64
Lưu công công bước vào trong phòng, liền thấy Tiêu Triệt đang tựa người vào đó, mắt nhắm lại như đang ngủ.
Ông tiến đến định lấy chăn đắp cho hắn thì phát hiện dưới đất đầy vết máu. Lưu công công hoảng hốt kêu lên: “Ôi chao, Vương gia, tay ngài làm sao vậy? Sao lại chảy máu thế này?”
Trong lòng bàn tay của Tiêu Triệt có một mảnh vụn của chuỗi phật châu, không biết vì sao lại cắm sâu đến thế, máu nhỏ xuống thành từng giọt.
Lưu công công cầm tay hắn lên xem, Tiêu Triệt chống tay đỡ đầu chậm rãi ngồi thẳng người. Ban nãy hắn cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra, chỉ cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, trước mắt tối sầm lại.
Lưu công công lấy khăn lụa ra băng bó cho hắn, khẽ nói: “Công tử ở ngoài đợi khá lâu, ngài không gặp nên ngài ấy bỏ đi. Vương gia, có những chuyện cần phải đối diện để giải quyết rõ ràng, đừng giữ mãi trong lòng.”
Tiêu Triệt nhắm mắt lại: “Có lẽ người khác không biết, nhưng ngươi chắc phải hiểu. Y là người rất sĩ diện, thường chỉ vì mất mặt mà giận dỗi, không thèm quan tâm đến ai.”
Lúc đó hắn không thể hiểu được y đang tức giận điều gì.
“Mất mặt, mất mặt, điện hạ, người không biết mất mặt là gì sao?” Hồi ấy thiếu niên đó rất coi trọng thể diện, vì thế khi biết Xuân Sơn và Mộc Hạ từng sống nhờ việc ăn xin, y liền thấy thương cảm vô cùng.
Đại thiếu gia của hầu phủ chưa từng trải qua khổ cực thực sự chẳng hiểu rõ việc ăn xin là như thế nào, chỉ biết rằng Xuân Sơn và Mộc Hạ chắc chắn thấy rất mất mặt khi phải làm vậy.
“Còn ta lúc đó đang làm gì?” Tiêu Triệt cụp mắt, mạnh tay ấn vào vết thương trong lòng bàn tay: “Ta đang nghi ngờ y.”
“Vương gia, ngài đâu có nghi ngờ công tử.”
“Ta có.” Tiêu Triệt nhắm mắt, “Sao ta lại nghi ngờ y chứ?”
“Thậm chí ban nãy ta còn từng mong rằng nếu như những lời của Lục Vân cô nương đều là giả dối thì tốt biết bao. Cho đến tận hôm nay, ta vẫn ôm một chút hy vọng hão huyền, mong rằng Thẩm Trường Sách chưa từng vì ta mà liều mình. Như thế, ta sẽ đỡ phải chịu giày vò hơn.”
“Vương gia…”
“Hóa ra, người lừa dối, phản bội, vứt bỏ y luôn là ta.”
Lưu công công lo lắng đến mức dậm chân, đây lại là lúc ngài ấy phát bệnh điên dại rồi.
*
Thẩm Yến với vẻ mặt lạnh nhạt bước lên thuyền hoa. Được rồi, được rồi, cái hệ thống nhiệm vụ chết tiệt này đúng là không muốn để y sống yên ổn nữa, cả chân cũng bị điện giật tê cứng, cuối cùng đến mức chẳng còn cảm giác đau đớn.
Dương Cố thấy y thì chắp tay chào: “Lâu quá không gặp, thiếu gia.”
Thẩm Yến cười gượng: “Đúng là lâu rồi không gặp, Dương đại ca.”
Dương Cố rót cho y một chén trà, kể chuyện gần đây: “Mấy ngày trước, triều đình ầm ĩ cả lên. Hiền Vương và Khánh Vương đột nhiên trở nên hòa hợp, bắt đầu cùng nhau chĩa mũi nhọn vào Ngũ Hoàng tử và Lục Hoàng tử. Hai vị hoàng tử này vừa nhận chức vụ đã bị hai vị vương gia bắt bẻ liên tục. Người của Ngự Sử Đài ngày nào cũng dâng tấu, những ngày gần đây lại rộ lên tin đồn rằng hoàng thượng muốn lập thái tử, khiến triều đình rối loạn cả lên.”