[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp – Chương 62 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp - Chương 62

Chương 62

Vòng tay mã não không đáng giá?

Thẩm Yến bĩu môi, hồi còn học trong điện Vĩnh Diên, Nhị hoàng tử từng tặng y một chuỗi vòng mã não. Hóa ra Nhị hoàng tử đi khắp nơi tặng mã não để lấy lòng người khác?

Còn nói là quà của ngoại tổ phụ tặng cho mẫu hậu, rồi hắn lại đem tặng người khác. Hóa ra là đồ có cả đống, tiện tay tặng đại!

Hừ, quả nhiên là kẻ lắm mưu nhiều kế, không đáng tin!

Mắng xong Khánh vương, Thẩm Yến lại nghĩ đến cha đẻ của Nhị hoàng tử.

Dường như Tiêu Triệt chẳng bận tâm đến việc hoàng thượng hỏi ý về thái tử, cũng đúng thôi, hắn được sinh ra trong lãnh cung, bị hoàng thượng vứt bỏ không chỉ một lần. Giờ đây tình cảnh như vậy có lẽ cũng chẳng còn khiến hắn bận lòng nữa.

Tiêu Triệt thì không bận lòng, nhưng Thẩm Yến lại cảm thấy khó chịu trong lòng, cứ ngồi nhìn màn giường mà thất thần.

So với Tiêu Triệt, quả thực y may mắn hơn nhiều. Dù năm xưa xảy ra chuyện kinh khủng, nhưng phụ thân, huynh đệ, ngoại tổ phụ, cậu ruột, không ai từng bỏ rơi y.

Thậm chí là ngay cả Tiêu Triệt – người có lý do giết y nhất cũng…

Thẩm Yến cảm thấy dạo này mình quá dễ xúc động, cứ nghĩ đến chuyện gì là lại muốn rơi nước mắt.

Mộc Hạ liếc nhìn chủ tử nhà mình, thấy sắc mặt âm trầm, trầm ngâm một lúc rồi đi tới kệ sách sau lưng Tiêu Triệt, lấy hai chiếc hộp đến đặt bên giường.

Thẩm Yến hoàn hồn thì thấy một người đứng lù lù bên giường, sợ đến mức giật mình, nước mắt cũng bị dọa quay ngược lại:“Ngươi bị bệnh à? Đi đứng không có tiếng động gì hết vậy?”

Mộc Hạ cụp mắt: “Ám vệ xưa nay đi lại không phát ra tiếng, tạ công tử khích lệ, võ công của thuộc hạ hiện nay quả thật ít ai địch lại được.”

Thẩm Yến: “…”

Không nghĩ ra câu nào để oán lại, nghẹn chết mất!

Mộc Hạ kẹp một chiếc hộp dưới cánh tay, mở chiếc hộp gỗ tử đàn còn lại ra đưa đến trước mặt Thẩm Yến.

Thẩm Yến nhìn viên dạ minh châu lấp lánh trong hộp, trừng to mắt: “Lớn quá, sáng quá, đẹp quá!”

Nói xong quên luôn cú nghẹn ban nãy, đưa tay ra sờ.

Mộc Hạ nhướng mày: “Có phải giá trị hơn chuỗi vòng mã não không?”

Thẩm Yến cười tít mắt: “Đương nhiên rồi, cái này sao có thể so với chuỗi mã não được? Ở đâu ra thế?”

“Vương gia tìm được mấy năm trước. Vài ngày trước, hoàng thượng cũng tặng hai viên, nhưng nhỏ hơn viên này.” Mộc Hạ lại mở chiếc hộp còn lại, là thứ Tiêu Thừa Hiên vừa tặng cách đây không lâu.

Thẩm Yến rướn cổ nhìn, quả nhiên nhỏ hơn một chút, nhưng nếu không so sánh thì cũng đã rất to rồi.

Lớn hay nhỏ gì cũng là dạ minh châu!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.