[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp – Chương 58 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp - Chương 58

Chương 58

Sáng sớm hôm sau khi Thẩm Yến tỉnh lại, phát hiện cơ thể mình đã có thể cử động, dù vẫn chưa linh hoạt lắm, nhưng năng lượng trong cơ thể đang dần hồi phục.

Thẩm Yến tính toán thời gian: lần truyền năng lượng trước kéo dài cả một đêm, hôm sau phải nằm liệt giường cả ngày. Lần này chỉ mất ba canh giờ, có lẽ chẳng mấy chốc sẽ hồi phục hoàn toàn.

Haizz, năng lượng này thật không ổn định, lúc có lúc không, cũng chẳng rõ có giúp ích được gì cho bệnh tình của Tiêu Triệt hay không.

Hệ thống: “Ngươi đang nghi ngờ ta đấy à???”

Thẩm Yến: “… Ngươi có cảm xúc sao?”

Hệ thống: “Ha ha.”

Thẩm Yến: “… Ta giờ chẳng muốn nói chuyện với loại hệ thống như ngươi nữa.”

Hệ thống: “Tương tự, ta cũng chẳng thích nói chuyện với kẻ nghi ngờ ta.” Ví dụ như chuyện có người thức cả đêm chỉ để nhìn ngươi, nó quyết định không nhắc tới.

Thẩm Yến: “Hừ.”

Hệ thống: “Hừ.”

Thẩm Yến quay đầu đối diện ánh mắt của Tiêu Triệt không biết đã dậy từ lúc nào, đang ngồi bên cửa sổ.

Ánh mắt Tiêu Triệt vừa lãnh đạm vừa như thấu tỏ mọi thứ, chờ Thẩm Yến tỉnh dậy để chất vấn, bắt y khai rõ mọi chuyện.

Thẩm Yến bất giác lật người quay lưng lại với Tiêu Triệt, nhưng do nửa thân dưới còn chưa thể cử động linh hoạt, cả người y vặn vẹo trông chẳng khác gì một cái bánh quẩy xoắn.

Tình cảnh này thật sự lúng túng.

Chuyện không có nốt ruồi ở mông còn chưa giải thích, giờ lại thêm chuyện nửa đêm leo lên giường người ta…

Tiêu Triệt chắc chắn sẽ hỏi.

Huống chi bản thân đôi khi lại bất động, mà Vân Dực đâu phải kẻ ngốc.

Sau này vẫn còn phải thường xuyên leo lên giường này, nhất định phải nghĩ ra một lý do hợp lý.

Thẩm Yến đảo mắt suy nghĩ, đảo mãi… Rồi y vặn người trở lại, cố gắng chống đỡ thân thể yếu ớt của mình ngồi dậy, nhìn Tiêu Triệt đầy sợ hãi: “Ta… tại sao ta lại ở đây? Ngươi là ai?”

Giọng lạnh nhạt của Hệ thống bỗng cao hơn ba phần: “???? Ngươi điên rồi à?”

Thẩm Yến: “Im miệng, đừng nói. Đây gọi là mất trí nhớ.”

Tiêu Triệt nghĩ đến đủ loại lời lẽ ngớ ngẩn điên điên khùng khùng mà Thẩm Yến có thể bịa ra, nhưng thật không ngờ y lại chơi chiêu này.

Tiêu Triệt nheo mắt nhìn y: “Ngươi không nhận ra ta là ai?”

“Ta… lẽ ra ta phải biết sao?” Thẩm Yến chớp mắt sợ hãi lùi về phía sau, “Đây là nhà ngươi à? Sao ta lại ở đây? Ngươi là người tốt hay kẻ xấu?”

Tiêu Triệt bóp trán, nhất thời không biết phải đối phó thế nào.

Lưu công công nghe tiếng liền bước vào, thấy Thẩm Yến đang co ro, tội nghiệp ngồi thu mình ở góc giường bèn liên tục hỏi: “Sao vậy, sao vậy? Công tử làm sao thế?”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.