Chương 57
Xe ngựa của Tiêu Triệt vòng qua phủ Quảng Bình Hầu, sau đó trở về phủ Thuỵ vương, tình cờ gặp Tiêu Thừa Hiên đến để giao dạ minh châu.
Tiêu Thừa Hiên chỉ nói: “Đây là do Hoàng gia gia lệnh mang đến.” Sau khi hành lễ xong thì rời đi.
Mộc Hạ nói: “Vương gia, thuộc hạ đi thăm dò xem trong cung đã xảy ra chuyện gì.”
Sau khi Mộc Hạ rời đi, Tiêu Triệt quay về phủ.
Trong chính viện, Hoa Dung đang lửa giận ngập trời, Kiều Đình Chi lại bận rộn quanh ông, pha trà rót nước, cố gắng an ủi.
“Vương gia sắp về rồi, thần y đừng giận nữa. Hay là ngài nhận ta làm đồ đệ đi?”
“Rốt cuộc là ai chữa chân? Bắt lão phu chờ như thế, đúng là trò cười to nhất thiên hạ!”
“Không phải đã nói Vương gia vào cung rồi sao? Chắc chắn là có chuyện quan trọng, hay là ngài nhận ta làm đồ đệ đi?” Kiều Đình Chi đưa chén trà cho Hoa Dung.
Hoa Dung nhận lấy trà: \”Cút.”
Kiều Đình Chi cười: “Khi còn nhỏ có một hòa thượng đến nhà ta hóa duyên, nói rằng ta có cơ duyên, đời này nhất định sẽ trở thành một đại phu giỏi. Ông nội ta không tin vì nhà ta đâu có ai hành nghề y cơ duyên ở đâu? Hóa ra cơ duyên chính là ngài!”
Hoa Dung liếc mắt phì một tiếng, nhổ lá trà trong miệng ra mỉa mai: “Ta thấy nhà ngươi đúng là mơ mộng giữa ban ngày từ đời tổ tông rồi!”
Kiều Đình Chi đập đùi cái “bốp”: “Sư phụ không hổ là sư phụ! Ngài còn nhìn ra được điều này nữa, hay là ngài dạy ta cách chữa bệnh mơ mộng giữa ban ngày đi? Ta thấy người mắc bệnh này trên đời không ít đâu.”
Hoa Dung: “Phì, cút!”
Kiều Đình Chi ngồi xuống, chống cằm nhìn trời: “Ta cũng tới tuổi này rồi, không biết học y liệu có muộn không. Nhưng ta tin vị hòa thượng đó, ông ấy uống nước nhà ta, chắc chắn sẽ không lừa ta đâu. Dù sao thì hòa thượng không nói dối đúng không, sư phụ?”
Hoa Dung đứng dậy: “Ngươi không cút, ta cút!”
“Vương gia về rồi.” Ôn Ngọc nhanh tay kéo Hoa Dung đã tức đến bốc khói, đẩy ông vào trong phòng: “Thần y, Vương gia chúng ta đã về rồi, chuẩn bị châm cứu thôi.”
Hoa Dung lầm bầm mắng: “Đừng để ta gặp thằng nhãi Thẩm Yến đó, không thì ta đâm chết y. Nếu không vì y ta đã chẳng đến cái nơi rách nát này, gặp toàn đám điên khùng. Phì!”
Tình trạng của Tiêu Triệt rất nghiêm trọng, châm cứu quá nhiều sẽ làm nhụt chí, nhưng nếu châm ít thì e rằng không đủ tác dụng với bệnh tình của hắn. Vì vậy mà Hoa Dung quyết định bắt đầu từ nửa thân trên, sau đó mới xem xét liệu có cần châm toàn thân hay không.
Một liệu trình châm cứu hoàn thành thì trời đã tối, Hoa Dung mồ hôi nhễ nhại, còn Tiêu Triệt không hề cảm thấy gì.
Hoa Dung nhìn hắn một cái, nói: “Chữa bệnh kỵ nhất là suy nghĩ quá nhiều, ăn uống thanh đạm, đảm bảo giấc ngủ tốt và đủ cũng rất quan trọng. Nếu không, thần tiên cũng không cứu nổi.”