Chương 55
Nguyên Thọ nhìn thấy Thẩm Yến mất tích hai ngày, hơn nửa đêm xuất hiện như quỷ mị, mặt không biểu cảm cầm lấy lụa trắng trên bàn cột lên xà ngang, giẫm lên ghế đứng lên: \”Hôm nay ta treo cổ ở chỗ này, đỡ phải ngày đêm lo lắng thiếu gia nhà ta ra ngoài tìm chết.”
\”Ai da da…\” Thẩm Yến chạy tới ôm lấy chân cậu: \”Nguyên Thọ tốt của ta, là thiếu gia sai rồi, nhưng thiếu gia cũng là bất đắc dĩ thôi. Vương phủ nói vương gia không có ta thì không sống nổi, Xuân Sơn liền bắt ta đi. Chuyện này đâu phải lỗi của thiếu gia ta đây!\”
Xuân Sơn bi thương mở to hai mắt: “……”
Nguyên Thọ nhảy xuống khí thế bừng bừng bước về phía Xuân Sơn, Xuân Sơn xoay người bỏ đi. Chủ tớ hai người này… thật đúng là quá mức hoang đường!
\”Nguyên Thọ à, thiếu gia muốn tắm rồi.\”
\”Vâng, thiếu gia.\” Thấy Thẩm Yến còn sống trở về, Nguyên Thọ lại vui vẻ, cười tươi rói: \”Có rắc hoa không?\”
\”Nhà có hoa sao?\”
\”Không có ạ.\”
\”…\” Thẩm Yến bất lực: \”Vậy thì thôi đi.\”
\”Được thôi, thiếu gia.\”
\”…”
Xuân Sơn trèo lên mái nhà, không biết mưa đã ngừng từ lúc nào, trăng cũng ló dạng, một vầng trăng lưỡi liềm cong cong.
\”Hành hành trọng hành hành, dữ quân sinh biệt ly,\” Xuân Sơn khẽ lẩm bẩm, \”Tương khứ vạn dư lý, các tại thiên nhất nha. Đạo lộ trở thả trường, hội diện an khả tri.\”
Xuân Sơn cười khẽ: \”Hội diện an khả tri, vậy mà lại gặp được nhau.\”
(Đi mãi rồi lại đi mãi,
Cùng với chàng sinh ly tử biệt.
Xa cách nhau hơn vạn dặm,
Mỗi người tại một chân trời.
Đường hiểm trở lại dài)
(Hội diện an khả tri: Ngày gặp mặt lại sao biết được khi nào?)
\”Vương gia, công tử, ngày sau hai người nhất định sẽ vượt qua mây mù thấy được mặt trời, thật lâu thật lâu.”
Hôm đó vương gia nói \”Đừng để y chết\”, nhưng hắn lại chính tay chôn y. Cứ ngỡ rằng người trời cách biệt mãi mãi…
Xuân Sơn bỗng nhíu mày. Đúng vậy, ngày đó hắn đã chôn người… nhưng rốt cuộc hắn chôn ai?
Gió thu lạnh lẽo thổi qua, Xuân Sơn hoảng hốt quay đầu nhìn lại, nhưng chẳng thấy gì cả…
\”A—\”
Trong phòng, Thẩm Yến tựa vào thùng tắm, nhắm mắt trầm tư.
Vân Dực muốn điều tra Thục phi nương nương là vì chuyện Hoàng thượng giao việc cho Ngũ hoàng tử và Lục hoàng tử có điểm bất thường, nên mới sinh nghi.
Chuyện này quả thực rất đáng ngờ.
Nếu chỉ là một năm rưỡi thì không có vấn đề gì, nhưng đây là năm năm, tròn năm năm ròng rã.
Trừ phi có một chuyện vô cùng nghiêm trọng khiến Hoàng thượng nổi trận lôi đình, mới có thể như vậy.
Dựa theo thời gian mà suy, rất có khả năng là chuyện năm đó.