[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp – Chương 53-1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Hoàn Đam] Điện Hạ Nói Dáng Vẻ Nổi Điên Của Ta Rất Đẹp - Chương 53-1

Chương 53

Người duy nhất khó hiểu ở đây là hệ thống và Thẩm Yến. Còn lại, từ Lưu công công, Mộc Hạ cho đến Xuân Sơn, ai cũng cảm thấy rằng vương gia nhà họ đang… lâm vào cảnh xấu hổ.

Dẫu sao thì chuyện đùa lần này cũng quá lớn, chỉ tính riêng hương lư đã có sáu cái, nến long phụng thì cháy cả đêm không tắt, thậm chí còn cho người ta… ăn nến.  Chuyện này tới già cũng phải lôi ra cười một phát.

May mà những người bên dưới không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, họ chỉ nghĩ rằng tính tình chủ tử thất thường. Lưu công công còn dặn dò Mộc Hạ và Xuân Sơn tuyệt đối không được nhắc lại chuyện này. Đồ đạc trong phòng đều được dọn sạch, trả lại dáng vẻ như chưa từng xảy ra bất cứ điều gì.

Nhưng đồ vật có thể cất đi, chuyện có thể không nhắc đến, còn người thì… vẫn đang nằm trên giường kia.

Lưu công công liếc nhìn vương gia nhà mình – người đang ngồi bất động sau bàn sách, nhìn mãi một cuốn sách mà chẳng lật qua được một trang. Ông cúi người ghé sát giường, nhỏ giọng hỏi: “Công tử, ngài có muốn dậy vận động chút không? Nằm mãi thế này, giả vờ có mệt không?”

Thẩm Yến chớp chớp mắt: “Đã diễn thì phải diễn cho giống.”

Lưu công công ngơ ngác: “Diễn vì cái gì cơ ạ?” Nằm đây rốt cuộc là có mục đích gì? Ông không tài nào hiểu nổi.

Thẩm Yến bình thản đáp: “Giường của vương gia rất thoải mái, ta không nỡ dậy.”

Lưu công công: “…” Được rồi, vậy ngài cứ nằm tiếp đi. Lão nô xem thử tính cách hiếu động của ngài có thể nằm được bao lâu.

Lưu công công trực suốt cả đêm qua, sáng nay có người khác đến thay. Tên sai vặt còn trẻ chỉ dám đứng hầu bên cạnh, cúi đầu rót trà dâng nước cho Tiêu Triệt, không dám nói năng gì.

Trong phòng rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng thở.

Thẩm Yến nằm rất an ổn, dù sao thì trước đây y cũng từng nằm trong quan tài suốt hai năm rưỡi.

Trước kia, y là người không chịu ngồi yên, thích gây náo động. Nhưng về sau… dù không quen cũng phải quen.

Đến giờ dùng bữa trưa, Thẩm Yến cảm thấy cánh tay đã dần có chút sức lực, bàn tay cũng có thể cử động.

Tiêu Triệt đến bên giường, nhận bát cháo từ tay sai vặt rồi bắt đầu đút cho y.

Thẩm Yến liếc nhìn hắn, im lặng há miệng.

Cảm giác này không khác gì khi y nằm trong quan tài, không cần ăn uống hay làm gì cả. Nhưng Tiêu Triệt đã đút thì cứ đút thôi.

Y không đói, nhưng vẫn thèm. Từ khi thoát ra khỏi quan tài, y từng bắt được một con gà rừng, thèm đến mức suýt ăn sống nó.

Tiêu Triệt vẫn không nói gì, đút xong thì đưa bát lại cho sai vặt. Sau đó, hắn kéo chăn lên, đưa tay thăm dò dưới người Thẩm Yến.

Thẩm Yến kinh ngạc đến mức lông mày khẽ run, không nhịn được kêu lên: “Vân Dực…” Làm gì đấy? Nhân lúc y bị bệnh mà cưỡng ép sao?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.